Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2018

Cuộc đời có thấy buồn vui
Đời có gì đáng buồn đâu em ơi
Nhắm mắt vào đêm. Mở mắt ra khi trời sáng
Vui thì cười. Mỏi mệt thì nằm xuống.
Rồi sẽ hết ngày thôi.

Và rồi sẽ qua tuần, hết tháng.
Sẽ hết một năm – chớp mắt hôm qua
Mười năm hay một đời người cũng thế
Vì đâu nắng dãi dầu quanh năm suốt tháng
Hay mưa mòn mỏi ròng rã vai gầy



Đời có gì đáng buồn đâu em ơi
(Nhưng cũng không cần phải nói rằng có gì vui đâu cơ chứ)
Hãy cứ lặng im mà sống qua ngày
Và khi buồn biết để mặc đôi chân mình chạy về phía biển
(Như cậu trai ngờ nghệch nào đó đã nói với ta- rất lâu rồi).

Đời chẳng đáng buồn và biết chẳng vui đâu
(Nhưng hãy tin rằng ta vẫn sống – và sẽ ổn thôi mà)

 Minh Hiền

RU NẮNG CHIỀU ĐI QUA...
Hãy khóc đi em đừng dối trái tim mình
Đau đớn lắm, phải không?Chiều vừa đi qua ngõ
Nắng cuối cùng tìm điều gì trong cỏ
Hay cũng buồn giấu nuối tiếc xa xôi?

Hãy khóc đi em để tìm được chút bình yên dẫu nhỏ nhoi
Là tất cả,anh và yêu thương ấy
Giếng có sâu đợi nước trong sẽ nhìn thấy đáy
Thành kỷ niệm rồi cách xa nhiều vẫn có một niềm tin

Hãy khóc đi em làm sao được lãng quên
Biết chẳng thể nên dối lòng đành vậy
Cơn bão qua đi cứ dày vò nhau mãi
Nước mắt rơi thành bài hát cho anh




Hãy khóc đi em đừng ném mình cho bóng đêm
Trốn trong đó và thấy mình bé nhỏ
Em đã dám yêu bằng từng hơi thở
Hơi thở cho anh và hơi thở cho em

Hãy khóc đi em nỗi nhớ có thành tên
Buồn không đủ bởi yêu thương nhiều quá
Phố vẫn thế- ngác ngơ và xa lạ
Dẫu thêm một người cũng chống chếnh một bên

Hãy khóc đi em không vì tiếc những gì đã trao anh
Chỉ đơn giản vì em muốn khóc
Anh đi qua em lặng im và chân thật
Chiều cũng buồn khi nắng đã dần xa

 sưu tầm

Bài thơ tặng chiếc lá
Em không biết phải bấu víu vào đâu
Và không biết phải gửi thương yêu của mình cho ai nữa
Dũng cảm một lần em gõ cửa
Sao cánh cửa lòng anh chẳng mở cho em?

Em quay lưng với đôi mắt ướt mềm
Nhưng khô ngay bởi vì em kiêu hãnh
Sống với đời bằng khuôn mặt lạnh
Sống với đời bằng cảm giác héo khô.

Bây giờ đối với anh em cũng chẳng chờ
Chỉ cảm thấy lòng mình bức bối
Đi trên đường có lúc nào bước vội
Anh nhớ tới một người đang lặng lẽ lang thang.




Có bao giờ anh cảm thấy hoang mang
Cái mà người ta gọi là hạnh phúc
Em không biết nhưng một lần em đã khóc
Chỉ duy nhất một lần em đã khóc vì anh.

Bởi bầu trời xanh đến là xanh
Bởi những điều em không hiểu nổi
Tim ta ơi sao tự mình lừa dối
Lừa dối mình và lừa dối cả anh?

Ta có lỗi gì không hả chiếc lá xanh?
Có lỗi gì khi trót gửi tặng trời những vần thơ đầy nắng
Chỉ muốn lá gom những tia nắng vàng để khi trời lạnh
Lá trải những nắng vàng sưởi ấm lòng ta

(Sưu tầm)

Em có khóc đâu anh ?...
Em có khóc đâu anh ?...
Đó là nụ cười tan ra đấy chứ ,
Một nụ cười quắt quay nỗi nhớ ,
Một nụ cười dai dẳng niềm đau


Đừng trách em khi mình chẳng đến được với nhau ...
Tình yêu có thật nhưng mong manh quá
Giữa cuộc đời ngổn ngang giông tố ,
Trái tim em không đủ sức đối đầu ...


Rồi thời gian sẽ qua đi rất nhanh ,
Anh sẽ có những mối tình nồng nàn khác
Chỉ có em khi thu về man mác
Phút cô đơn em lặng lẽ mỉm cười ...!!!

sưu tầm

Gửi mùa đông
Em thả vào chiều từng sợi nhớ mùa đông
Cái lạnh tháng mười hai em se lòng đến lạ
Những sợi nhớ đi qua vòm cây kẽ lá
Hờ hững rớt xuống đời
Anh bắt được không?



Anh bắt được không giữa trời đất mênh mông
Khi cuộc đời còn nhiều lo toan, trăn trở
Mà tình yêu em chỉ là viên kẹo nhỏ
Một chút ngọt ngào như muối bỏ sông

Trả lời đi anh kẻo qua hết mùa đông
Đừng để trong em tháng mười hai ngơ ngác
Rồi xuân sang em thành con chim lạc
Bay mãi giữa trời bay mãi biết về đâu

[Minh Linh]

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2018

Cho con trở về...
Con muốn quay về những năm tháng trước đây.
Bát canh rau đay, con cua đồng mẹ nấu!
Món cá kho mẹ thức khuya vùi trấu
Bếp lửa tuy nghèo nhưng thắm đượm tình quê

Con muốn tìm về, về những ngày xa xưa
Mái lá vách che ,gió lạnh lùa đông đến
Mẹ làm ổ rơm rồi quây quần kể chuyện
Quả thị thơm,và cô Tấm rất hiền

Con muốn tìm lại những ngày tháng hồn nhiên
Thủa thiếu thời chưa biết lo cơm áo
Cùng bạn bè chơi kéo co ,đánh đáo
Bữa cơm chiều nghe văng vẳng lời cha



Chốn đô thành nơi tráng lệ, phù hoa
Mà trong con chẳng niềm vui nào cả
Chèo lái giữa đời bấy lâu con mệt lả
Ai bán không "một vé đi tuổi thơ "

Chẳng cần nhiều một ngày chẳng phải mơ
Thỏa sức cười với cánh diều no gió
Lũ bạn xưa vẫn cười giòn như thế
Cùng lê la nhìn mái lá tuổi thơ

Khói lam chiều trong mỗi sớm tinh mơ
Nghe nồng nàn vị quê nhà ngọt mát
Cho con về cùng cơm chiều đạm bạc
Bát rau đay mẹ nấu với cua đồng

sưu tầm

GIẤC MƠ
Em trả anh về lại giấc mơ anh
Nơi em chỉ đứng bên lề lặng lẽ
Nơi em đợi suốt một thời tuổi trẻ
Thấy bóng mình chèn vỡ nỗi cô đơn

Giấc mơ anh… ngả về phía không em
Giấc mơ em… nụ cười anh trong suốt
Đêm tỉnh giấc giật mình nghe mắt ướt
Thấy hình anh trong giọt nước mắt mình



Vì tình yêu luôn dịu hiền như biển
Nuốt vào lòng bao vị mặn ưu phiền
Anh ngoan nhé, đã đi thì thanh thản
Màu nỗi buồn em giữ cũng trong veo

Trả anh về… nhưng anh vẫn trong em
Vẫn nguyên vẹn như tháng ngày thơ dại
Vẫn như thế… một ngày em trở lại
Như giấc-mơ-mình… chưa từng biết đổi thay.

Khiết Lam

Có lạ gì đâu
Có lạ gì đâu khi người ta không yêu nữa
như trái tim trở về vạch bắt đầu
như thời khắc từ khi chưa gặp gỡ
như đoạn tình không đi trọn được lâu.

có lạ gì đâu khi con người thù hận
chứng tỏ thương từng dốc hết cả lòng
mà mấy kẻ bao dung không hờn giận
thì thế nào đời cũng nhẹ, xanh trong.


có lạ gì đâu khi chính mình cũng khác
đâu có ai giữ mãi sắc hoa hồng
lửa trăm ngọn rốt cuộc rồi cũng tắt
thương vô cùng chỉ còn lại số không.

có lạ gì đâu khi tình yêu cũ kĩ
chắc mỗi người sống riêng một giấc mơ
lũ ve dế nỉ non sầu rên rỉ
còn hai ta cứ im lặng như tờ.

Cung đường lạ lẫm ta sẽ tới
dẫu có một mình cũng phải đi
người kia vui vầy bên duyên mới
ừ quen đi em,
có lạ gì ?!

 Nguyễn Ngọc Sang 

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2018

HẾT YÊU
Vậy là mình hết yêu
Đơn giản như kiểu hoàng hôn tắt nắng để đuổi chiều
Nấn ná chi nhiều cũng chẳng níu được Mặt trời ở lại
Chi bằng bớt khờ dại
Tự tay mình thắp lửa để tránh đêm

Hai chữ “đã-từng”, bao giờ nhắc lại cũng buồn thêm
Đã từng tin yêu, đã từng thiết tưởng
chẳng thể sống đời thiếu được người thương
Đã từng đan tay, đã từng ấm áp
Để giờ ngơ ngác đã-từng-của-nhau?




Chỉ muốn trở lại, để hỏi người duy nhất: Tại sao?
Tại sao lại là ta mà không là ai khác?
Tại sao trong cuộc đời vốn nhiều sự lỡ tay mất mát
Người lại chọn ta để bỏ đi?

Tại sao biết tình yêu này không còn xứng đáng vẫn cố chấp làm chi?
vẫn cố trấn an bằng những lý lẽ chẳng chút hoài nghi nhất
rằng hẳn người có điều chi vướng bận…
Nên cứ biện minh lỗi lầm
Cho người lỗi đạo thâm trầm dời chân.

Rồi sẽ đến ngày cổ tích không còn nữa ông bụt bà tiên,
mà chỉ kể về những kẻ phàm trần
hẹn thề với nhau đến cùng trời cuối đất
Câu chuyện “ngày xửa ngày xưa” được thay thế bằng những điều tưởng chừng rất thật
“ngày nảy ngày này, có hai bàn tay hứa không rời dù bên trời nổi bão giông”

Ôi, chuyện viển vông
Vậy mà bao kẻ lớn đầu vẫn thích được nghe kể
Đến khi hết yêu rồi mới thấm thía
“Đời đời kiếp kiếp” chẳng qua là ảo tưởng nhiêu khê

“Vậy là mình hết yêu…”
Truyện-cổ-ngày-nay sẽ bắt đầu như thế…

  Anh Khang

GỬI EM CÔ GÁI YẾU ĐUỐI
Này em gái yếu đuối
Khóc gì chuyện qua rồi
Tổn thương cũng như bão
Oanh tạc chán đi thôi!

Làm sao mình phải nhớ
Kẻ tàn độc bỏ mình
Dẫu họ thừa sức biết
Đàn bà rất mong manh

Thương nhớ hiểm nguy lắm
Ừ! Chắc chắn đớn đau
Đã moi ra khỏi ngực
Mong chi tim nguyên mầu



Từ nay đừng nhẹ dạ
Dốc thương nhớ ra đùa
Đao gươm đến cỡ đó
Đã nát lòng em chưa?

Với mình là gan ruột
Với người là cuộc chơi
Quyền gì mà ép họ
Chơi với mình suốt đời?

Khóc nốt lần này nữa
Mai học cách mỉm cười
Trả tim vào cho ngực
Dặn tim... nằm yên thôi!

Tim trải qua tan nát
Quật cường gấp trăm lần
Đàn bà trải đau đớn
Đời ắt bớt gian truân!

Nồng Nàn Phố

NGƯỜI ĐÀN BÀ THÁNG 12
Dành tất thảy ngọt ngào cho em
Người đàn tháng mười hai ngủ quên trên miền thương nhớ
Em cũng từng là cô gái nhỏ mong manh òa vỡ
Bởi cái lạnh se lòng buốt giá của mùa đông.

Ngày theo anh, em gọi một tiếng "Chồng"
Em cởi bỏ sự mong manh tảo tần gom nhặt thương yêu vụn vặt
Nỗi buồn niềm vui em giấu trong màu mắt
Lặng lẽ một mình cất giữ cả những niềm đau.

Em trở về đứng lại phía đằng sau
Để chỉ là người đàn bà lặng thầm bên anh trong vở kịch đời duyên nợ
Như Thạch Thảo mong manh trắng ngần bung nở
Bởi Vẻ đẹp tinh khôi mà vẫn khiêm nhường.



Em là người đàn bà sinh ra chỉ để yêu thương
Sống cho người này, hi sinh vì người khác
Mùa đông lạnh lùng... em thì ấm áp
Giống như ngọn lửa hồng sưởi ấm cả mùa đông.

Có những ngày đứng giữa lo toan cơm áo chất chồng
Em xác xao tựa như chiếc lá
Đường dài anh đi có những ngày mệt lả
Em vẫn mở lòng mình, cất cả nỗi buồn anh.

Người đàn bà tháng mười hai cứ ngỡ mong manh
Cứ ngỡ nhỏ bé thế thôi nhưng trái tim bao la biết mấy
Giống như biển xanh cả khi sóng xô lòng vùng vẫy
Hay lúc yên bình vẫn cứ bao dung.

(Nghinh Nguyễn)

CHUYỆN CHÚNG MÌNH GIỜ NHƯ GIẤC CHIÊM BAO
Anh dắt em qua những ngày đẹp trời
Rồi đánh rơi khi mùa giông bão tới
Anh để em một mình đứng đợi
Anh mỉm cười, tay nắm lấy người ta.

Chuyện chúng mình đã một thời thiết tha
Vậy mà anh bảo quên đi đừng nhớ
Đời người đôi lần đi và ở
Sao phải chờ, anh chẳng trở lại đâu.



Anh thương người ta rồi, anh và họ bên nhau
Sao trong giấc mơ em, đôi bàn tay vẫn ấm
Vẫn có ai lau mắt em ướt đẫm
Và âm thầm hôn lên bím tóc mây.

Anh thương người ta rồi, anh chẳng trở lại đây
Sao bên em vẫn đong đầy kỳ niệm
Này sô cô la, truyện thơ, này hoa tình nhân tím
Này những bản tình ca, anh hát tặng hôm nào.

Chuyện chúng mình giờ như giấc chiêm bao.

Lê Hồng Mận

EM ĐỪNG ĐỂ MÌNH PHẢI ĐỢI QUÁ LÂU
Nếu chờ quá lâu để có một tình yêu
Sao em không học cách cười nhiều hơn một chút
Sao không tự yêu bản thân mình mỗi phút
Mà lại thở than, lại trút lấy giận hờn.

Nếu chờ quá lâu để phân định thiệt hơn
Sao em không đến
và cảm ơn người đã cho em biết yêu thương kia là thật
Có gì đâu chuyện cuộc đời được - mất
Tất cả cũng chỉ là... trò hoán đổi của nhân duyên.



Nếu chờ quá lâu để nói tiếng đoàn viên
Sao em không tự trở về trong những ngày gió lạnh
Để dang tay và sưởi ấm những người thương bên cạnh
Thấy hạnh phúc giản đơn như đứa trẻ được quà.

Nếu chờ quá lâu để biết chuyện ngày xa
Thôi em cứ thật thà sống và yêu như đứa trẻ
Đừng để mỗi ngày phải trôi qua trong buồn tẻ
Chỉ để chờ... sẽ có một ngày vui.

Mỗi phút trong đời, chỉ có một mà thôi
Em đánh mất rồi, làm sao tìm lại được
Em đánh mất rồi, dẫu muôn vàn điều ước
Cũng chẳng thể trở về ngày trước được nữa đâu.

Nên em đừng để mình, phải đợi quá lâu.

 Lê Hồng Mận

CỐ NHÂN
Tháng mười hai về em gặp lại cố nhân
Năm tháng đi qua cũng già nua theo kí ức
Ánh mắt nhìn nhau tim chẳng còn rạo rực
Bởi hai ta giờ nào khác người dưng

Anh trải qua quá nửa em cũng ở lưng chừng
Của nhớ quên về một thời áo trắng
Hạnh phúc của em và anh giờ phẳng lặng
Chẳng ai muốn chạm vào cho khuấy động phải không anh?



Góc quán ngày nào giọt cà phê lặng lẽ rơi nhanh
Hai đứa vẫn đây nhưng hai đầu đối diện
Dẫu chiếc bàn tròn nhưng anh và em chẳng thể gặp nhau cùng một điểm
Như bùng binh chia lối ngã tư đường

Uống cạn giọt đắng này ta lại về hai lối rẽ yêu đương
Ngày hôm nay sẽ dần lãng quên như một thời thơ dại
Chia tay rồi cứ bước đi đừng ai ngoảnh lại
Chỉ quán vắng buồn trút lá gọi thời gian.


Nguyễn Thị Xuân Hương