Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2018

Cuộc đời có thấy buồn vui
Đời có gì đáng buồn đâu em ơi
Nhắm mắt vào đêm. Mở mắt ra khi trời sáng
Vui thì cười. Mỏi mệt thì nằm xuống.
Rồi sẽ hết ngày thôi.

Và rồi sẽ qua tuần, hết tháng.
Sẽ hết một năm – chớp mắt hôm qua
Mười năm hay một đời người cũng thế
Vì đâu nắng dãi dầu quanh năm suốt tháng
Hay mưa mòn mỏi ròng rã vai gầy



Đời có gì đáng buồn đâu em ơi
(Nhưng cũng không cần phải nói rằng có gì vui đâu cơ chứ)
Hãy cứ lặng im mà sống qua ngày
Và khi buồn biết để mặc đôi chân mình chạy về phía biển
(Như cậu trai ngờ nghệch nào đó đã nói với ta- rất lâu rồi).

Đời chẳng đáng buồn và biết chẳng vui đâu
(Nhưng hãy tin rằng ta vẫn sống – và sẽ ổn thôi mà)

 Minh Hiền

RU NẮNG CHIỀU ĐI QUA...
Hãy khóc đi em đừng dối trái tim mình
Đau đớn lắm, phải không?Chiều vừa đi qua ngõ
Nắng cuối cùng tìm điều gì trong cỏ
Hay cũng buồn giấu nuối tiếc xa xôi?

Hãy khóc đi em để tìm được chút bình yên dẫu nhỏ nhoi
Là tất cả,anh và yêu thương ấy
Giếng có sâu đợi nước trong sẽ nhìn thấy đáy
Thành kỷ niệm rồi cách xa nhiều vẫn có một niềm tin

Hãy khóc đi em làm sao được lãng quên
Biết chẳng thể nên dối lòng đành vậy
Cơn bão qua đi cứ dày vò nhau mãi
Nước mắt rơi thành bài hát cho anh




Hãy khóc đi em đừng ném mình cho bóng đêm
Trốn trong đó và thấy mình bé nhỏ
Em đã dám yêu bằng từng hơi thở
Hơi thở cho anh và hơi thở cho em

Hãy khóc đi em nỗi nhớ có thành tên
Buồn không đủ bởi yêu thương nhiều quá
Phố vẫn thế- ngác ngơ và xa lạ
Dẫu thêm một người cũng chống chếnh một bên

Hãy khóc đi em không vì tiếc những gì đã trao anh
Chỉ đơn giản vì em muốn khóc
Anh đi qua em lặng im và chân thật
Chiều cũng buồn khi nắng đã dần xa

 sưu tầm

Bài thơ tặng chiếc lá
Em không biết phải bấu víu vào đâu
Và không biết phải gửi thương yêu của mình cho ai nữa
Dũng cảm một lần em gõ cửa
Sao cánh cửa lòng anh chẳng mở cho em?

Em quay lưng với đôi mắt ướt mềm
Nhưng khô ngay bởi vì em kiêu hãnh
Sống với đời bằng khuôn mặt lạnh
Sống với đời bằng cảm giác héo khô.

Bây giờ đối với anh em cũng chẳng chờ
Chỉ cảm thấy lòng mình bức bối
Đi trên đường có lúc nào bước vội
Anh nhớ tới một người đang lặng lẽ lang thang.




Có bao giờ anh cảm thấy hoang mang
Cái mà người ta gọi là hạnh phúc
Em không biết nhưng một lần em đã khóc
Chỉ duy nhất một lần em đã khóc vì anh.

Bởi bầu trời xanh đến là xanh
Bởi những điều em không hiểu nổi
Tim ta ơi sao tự mình lừa dối
Lừa dối mình và lừa dối cả anh?

Ta có lỗi gì không hả chiếc lá xanh?
Có lỗi gì khi trót gửi tặng trời những vần thơ đầy nắng
Chỉ muốn lá gom những tia nắng vàng để khi trời lạnh
Lá trải những nắng vàng sưởi ấm lòng ta

(Sưu tầm)

Em có khóc đâu anh ?...
Em có khóc đâu anh ?...
Đó là nụ cười tan ra đấy chứ ,
Một nụ cười quắt quay nỗi nhớ ,
Một nụ cười dai dẳng niềm đau


Đừng trách em khi mình chẳng đến được với nhau ...
Tình yêu có thật nhưng mong manh quá
Giữa cuộc đời ngổn ngang giông tố ,
Trái tim em không đủ sức đối đầu ...


Rồi thời gian sẽ qua đi rất nhanh ,
Anh sẽ có những mối tình nồng nàn khác
Chỉ có em khi thu về man mác
Phút cô đơn em lặng lẽ mỉm cười ...!!!

sưu tầm

Gửi mùa đông
Em thả vào chiều từng sợi nhớ mùa đông
Cái lạnh tháng mười hai em se lòng đến lạ
Những sợi nhớ đi qua vòm cây kẽ lá
Hờ hững rớt xuống đời
Anh bắt được không?



Anh bắt được không giữa trời đất mênh mông
Khi cuộc đời còn nhiều lo toan, trăn trở
Mà tình yêu em chỉ là viên kẹo nhỏ
Một chút ngọt ngào như muối bỏ sông

Trả lời đi anh kẻo qua hết mùa đông
Đừng để trong em tháng mười hai ngơ ngác
Rồi xuân sang em thành con chim lạc
Bay mãi giữa trời bay mãi biết về đâu

[Minh Linh]

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2018

Cho con trở về...
Con muốn quay về những năm tháng trước đây.
Bát canh rau đay, con cua đồng mẹ nấu!
Món cá kho mẹ thức khuya vùi trấu
Bếp lửa tuy nghèo nhưng thắm đượm tình quê

Con muốn tìm về, về những ngày xa xưa
Mái lá vách che ,gió lạnh lùa đông đến
Mẹ làm ổ rơm rồi quây quần kể chuyện
Quả thị thơm,và cô Tấm rất hiền

Con muốn tìm lại những ngày tháng hồn nhiên
Thủa thiếu thời chưa biết lo cơm áo
Cùng bạn bè chơi kéo co ,đánh đáo
Bữa cơm chiều nghe văng vẳng lời cha



Chốn đô thành nơi tráng lệ, phù hoa
Mà trong con chẳng niềm vui nào cả
Chèo lái giữa đời bấy lâu con mệt lả
Ai bán không "một vé đi tuổi thơ "

Chẳng cần nhiều một ngày chẳng phải mơ
Thỏa sức cười với cánh diều no gió
Lũ bạn xưa vẫn cười giòn như thế
Cùng lê la nhìn mái lá tuổi thơ

Khói lam chiều trong mỗi sớm tinh mơ
Nghe nồng nàn vị quê nhà ngọt mát
Cho con về cùng cơm chiều đạm bạc
Bát rau đay mẹ nấu với cua đồng

sưu tầm

GIẤC MƠ
Em trả anh về lại giấc mơ anh
Nơi em chỉ đứng bên lề lặng lẽ
Nơi em đợi suốt một thời tuổi trẻ
Thấy bóng mình chèn vỡ nỗi cô đơn

Giấc mơ anh… ngả về phía không em
Giấc mơ em… nụ cười anh trong suốt
Đêm tỉnh giấc giật mình nghe mắt ướt
Thấy hình anh trong giọt nước mắt mình



Vì tình yêu luôn dịu hiền như biển
Nuốt vào lòng bao vị mặn ưu phiền
Anh ngoan nhé, đã đi thì thanh thản
Màu nỗi buồn em giữ cũng trong veo

Trả anh về… nhưng anh vẫn trong em
Vẫn nguyên vẹn như tháng ngày thơ dại
Vẫn như thế… một ngày em trở lại
Như giấc-mơ-mình… chưa từng biết đổi thay.

Khiết Lam

Có lạ gì đâu
Có lạ gì đâu khi người ta không yêu nữa
như trái tim trở về vạch bắt đầu
như thời khắc từ khi chưa gặp gỡ
như đoạn tình không đi trọn được lâu.

có lạ gì đâu khi con người thù hận
chứng tỏ thương từng dốc hết cả lòng
mà mấy kẻ bao dung không hờn giận
thì thế nào đời cũng nhẹ, xanh trong.


có lạ gì đâu khi chính mình cũng khác
đâu có ai giữ mãi sắc hoa hồng
lửa trăm ngọn rốt cuộc rồi cũng tắt
thương vô cùng chỉ còn lại số không.

có lạ gì đâu khi tình yêu cũ kĩ
chắc mỗi người sống riêng một giấc mơ
lũ ve dế nỉ non sầu rên rỉ
còn hai ta cứ im lặng như tờ.

Cung đường lạ lẫm ta sẽ tới
dẫu có một mình cũng phải đi
người kia vui vầy bên duyên mới
ừ quen đi em,
có lạ gì ?!

 Nguyễn Ngọc Sang 

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2018

HẾT YÊU
Vậy là mình hết yêu
Đơn giản như kiểu hoàng hôn tắt nắng để đuổi chiều
Nấn ná chi nhiều cũng chẳng níu được Mặt trời ở lại
Chi bằng bớt khờ dại
Tự tay mình thắp lửa để tránh đêm

Hai chữ “đã-từng”, bao giờ nhắc lại cũng buồn thêm
Đã từng tin yêu, đã từng thiết tưởng
chẳng thể sống đời thiếu được người thương
Đã từng đan tay, đã từng ấm áp
Để giờ ngơ ngác đã-từng-của-nhau?




Chỉ muốn trở lại, để hỏi người duy nhất: Tại sao?
Tại sao lại là ta mà không là ai khác?
Tại sao trong cuộc đời vốn nhiều sự lỡ tay mất mát
Người lại chọn ta để bỏ đi?

Tại sao biết tình yêu này không còn xứng đáng vẫn cố chấp làm chi?
vẫn cố trấn an bằng những lý lẽ chẳng chút hoài nghi nhất
rằng hẳn người có điều chi vướng bận…
Nên cứ biện minh lỗi lầm
Cho người lỗi đạo thâm trầm dời chân.

Rồi sẽ đến ngày cổ tích không còn nữa ông bụt bà tiên,
mà chỉ kể về những kẻ phàm trần
hẹn thề với nhau đến cùng trời cuối đất
Câu chuyện “ngày xửa ngày xưa” được thay thế bằng những điều tưởng chừng rất thật
“ngày nảy ngày này, có hai bàn tay hứa không rời dù bên trời nổi bão giông”

Ôi, chuyện viển vông
Vậy mà bao kẻ lớn đầu vẫn thích được nghe kể
Đến khi hết yêu rồi mới thấm thía
“Đời đời kiếp kiếp” chẳng qua là ảo tưởng nhiêu khê

“Vậy là mình hết yêu…”
Truyện-cổ-ngày-nay sẽ bắt đầu như thế…

  Anh Khang

GỬI EM CÔ GÁI YẾU ĐUỐI
Này em gái yếu đuối
Khóc gì chuyện qua rồi
Tổn thương cũng như bão
Oanh tạc chán đi thôi!

Làm sao mình phải nhớ
Kẻ tàn độc bỏ mình
Dẫu họ thừa sức biết
Đàn bà rất mong manh

Thương nhớ hiểm nguy lắm
Ừ! Chắc chắn đớn đau
Đã moi ra khỏi ngực
Mong chi tim nguyên mầu



Từ nay đừng nhẹ dạ
Dốc thương nhớ ra đùa
Đao gươm đến cỡ đó
Đã nát lòng em chưa?

Với mình là gan ruột
Với người là cuộc chơi
Quyền gì mà ép họ
Chơi với mình suốt đời?

Khóc nốt lần này nữa
Mai học cách mỉm cười
Trả tim vào cho ngực
Dặn tim... nằm yên thôi!

Tim trải qua tan nát
Quật cường gấp trăm lần
Đàn bà trải đau đớn
Đời ắt bớt gian truân!

Nồng Nàn Phố

NGƯỜI ĐÀN BÀ THÁNG 12
Dành tất thảy ngọt ngào cho em
Người đàn tháng mười hai ngủ quên trên miền thương nhớ
Em cũng từng là cô gái nhỏ mong manh òa vỡ
Bởi cái lạnh se lòng buốt giá của mùa đông.

Ngày theo anh, em gọi một tiếng "Chồng"
Em cởi bỏ sự mong manh tảo tần gom nhặt thương yêu vụn vặt
Nỗi buồn niềm vui em giấu trong màu mắt
Lặng lẽ một mình cất giữ cả những niềm đau.

Em trở về đứng lại phía đằng sau
Để chỉ là người đàn bà lặng thầm bên anh trong vở kịch đời duyên nợ
Như Thạch Thảo mong manh trắng ngần bung nở
Bởi Vẻ đẹp tinh khôi mà vẫn khiêm nhường.



Em là người đàn bà sinh ra chỉ để yêu thương
Sống cho người này, hi sinh vì người khác
Mùa đông lạnh lùng... em thì ấm áp
Giống như ngọn lửa hồng sưởi ấm cả mùa đông.

Có những ngày đứng giữa lo toan cơm áo chất chồng
Em xác xao tựa như chiếc lá
Đường dài anh đi có những ngày mệt lả
Em vẫn mở lòng mình, cất cả nỗi buồn anh.

Người đàn bà tháng mười hai cứ ngỡ mong manh
Cứ ngỡ nhỏ bé thế thôi nhưng trái tim bao la biết mấy
Giống như biển xanh cả khi sóng xô lòng vùng vẫy
Hay lúc yên bình vẫn cứ bao dung.

(Nghinh Nguyễn)

CHUYỆN CHÚNG MÌNH GIỜ NHƯ GIẤC CHIÊM BAO
Anh dắt em qua những ngày đẹp trời
Rồi đánh rơi khi mùa giông bão tới
Anh để em một mình đứng đợi
Anh mỉm cười, tay nắm lấy người ta.

Chuyện chúng mình đã một thời thiết tha
Vậy mà anh bảo quên đi đừng nhớ
Đời người đôi lần đi và ở
Sao phải chờ, anh chẳng trở lại đâu.



Anh thương người ta rồi, anh và họ bên nhau
Sao trong giấc mơ em, đôi bàn tay vẫn ấm
Vẫn có ai lau mắt em ướt đẫm
Và âm thầm hôn lên bím tóc mây.

Anh thương người ta rồi, anh chẳng trở lại đây
Sao bên em vẫn đong đầy kỳ niệm
Này sô cô la, truyện thơ, này hoa tình nhân tím
Này những bản tình ca, anh hát tặng hôm nào.

Chuyện chúng mình giờ như giấc chiêm bao.

Lê Hồng Mận

EM ĐỪNG ĐỂ MÌNH PHẢI ĐỢI QUÁ LÂU
Nếu chờ quá lâu để có một tình yêu
Sao em không học cách cười nhiều hơn một chút
Sao không tự yêu bản thân mình mỗi phút
Mà lại thở than, lại trút lấy giận hờn.

Nếu chờ quá lâu để phân định thiệt hơn
Sao em không đến
và cảm ơn người đã cho em biết yêu thương kia là thật
Có gì đâu chuyện cuộc đời được - mất
Tất cả cũng chỉ là... trò hoán đổi của nhân duyên.



Nếu chờ quá lâu để nói tiếng đoàn viên
Sao em không tự trở về trong những ngày gió lạnh
Để dang tay và sưởi ấm những người thương bên cạnh
Thấy hạnh phúc giản đơn như đứa trẻ được quà.

Nếu chờ quá lâu để biết chuyện ngày xa
Thôi em cứ thật thà sống và yêu như đứa trẻ
Đừng để mỗi ngày phải trôi qua trong buồn tẻ
Chỉ để chờ... sẽ có một ngày vui.

Mỗi phút trong đời, chỉ có một mà thôi
Em đánh mất rồi, làm sao tìm lại được
Em đánh mất rồi, dẫu muôn vàn điều ước
Cũng chẳng thể trở về ngày trước được nữa đâu.

Nên em đừng để mình, phải đợi quá lâu.

 Lê Hồng Mận

CỐ NHÂN
Tháng mười hai về em gặp lại cố nhân
Năm tháng đi qua cũng già nua theo kí ức
Ánh mắt nhìn nhau tim chẳng còn rạo rực
Bởi hai ta giờ nào khác người dưng

Anh trải qua quá nửa em cũng ở lưng chừng
Của nhớ quên về một thời áo trắng
Hạnh phúc của em và anh giờ phẳng lặng
Chẳng ai muốn chạm vào cho khuấy động phải không anh?



Góc quán ngày nào giọt cà phê lặng lẽ rơi nhanh
Hai đứa vẫn đây nhưng hai đầu đối diện
Dẫu chiếc bàn tròn nhưng anh và em chẳng thể gặp nhau cùng một điểm
Như bùng binh chia lối ngã tư đường

Uống cạn giọt đắng này ta lại về hai lối rẽ yêu đương
Ngày hôm nay sẽ dần lãng quên như một thời thơ dại
Chia tay rồi cứ bước đi đừng ai ngoảnh lại
Chỉ quán vắng buồn trút lá gọi thời gian.


Nguyễn Thị Xuân Hương

Thứ Ba, 20 tháng 11, 2018

Thầy


Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi

 Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
 Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn

 Cho chúng con định hướng tương lai
Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...

                                     Ngân Hoàng

Thứ Ba, 13 tháng 11, 2018

Tháng Mười Một
Tháng Mười Một
Mùa Đông
Bếp hồng đỏ lửa
Lũ chim Sâu trong vườn không hót nữa
Vội di cư sợ gió lạnh theo về

Mẹ ngồi nhặt nhạnh thóc đất giữa bờ đê
Tay sàng sảy sau vụ mùa mới gặt
Bố ngồi lui cui chẻ lạt
Cái đóm phơi dải khắp hiên nhà

Chị lặn lội thân gầy rạ cắt ở đường xa
Đem bó lại, cho vào quang gánh
Quẩy lên lưng :" mùa Đông dù rất lạnh
Bò ăn rơm, rạ có để đun rồi.."



Con trở về dựa phải bức tường vôi
Thơ ấu cũ chỉ còn trong kỉ niệm
Chị lấy chồng xa biết bao mùa chẳng đến
Cây Táo sau vườn nở đỏ cả chờ mong

Mẹ già rồi quên chải tóc giữa hiên
Bố bệnh tật sau tháng ngày chống chọi
Tuổi thanh xuân nơi chiến trường lửa khói
Những trầm ngâm phủ kín tuổi thơ mình..

Con trở về sao chẳng thấy bình minh
Làng đổi mới, nhà cao tầng san sát
Giếng nước, bờ đê giấu cọng rơm mùa gặt
Mà không sao quên được những tháng ngày..

Con trở về lật ngửa bàn tay
Cũng gầy rạc những phong trần dạo đó
Chẳng làm sao gói được thời son trẻ
Buộc lại giấc mơ năm cũ
đã xa rồi..

TrầnThànhVinh

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2018

Chúng ta bắt đầu quên lãng những thói quen
Chúng ta bắt đầu quên lãng những thói quen
Mà trước đó, chưa bao giờ như thế
Đời bận bịu quá, giữa khúc quanh dâu bể
Yêu thương mong manh...chẳng biết dạt chốn nào...

Chúng ta quên dần thói quen "nhớ..biết bao..."
Quên điện thoại cho nhau, ngay khi mình rảnh rỗi
Thậm chí bắt đầu có vài lời nói dối
Nên những ánh nhìn bỗng sợ chạm thấy nhau.

Chúng ta quên dần thói quen muốn gần nhau
Anh quên cầm tay em khi qua đường như trước
Quên lau cho nhau, giọt mồ hôi mặt ướt
Anh quên hỏi em: " Hôm nay thấy thế nào?"



Trời đông hôm nay, tìm khó một vì sao
Em mải miết, loay hoay...như đời không lối thoát
Em cũng quên dần, rằng mình luôn thích hát
Bởi trước đây buồn, em luôn hát....em nghe...!

Chúng ta quên dần lời hứa hẹn đi xa,
Quên về mong ước cây tình yêu đơm trái
Dù em vẫn muốn đợi anh là mãi mãi
Chỉ sợ đời người ngắn ngủi mà thôi...!

Chúng ta bắt đầu, quên mới chỉ...thế thôi...!
Nhưng em cũng hiểu tình yêu đang rạn nứt
Tình yêu tạo thành từ những điều nhỏ thật
Nhưng dễ tan tành, bởi...nhỏ nhặt...phải không?

Chúng ta quên dần hỏi nhau "...có mệt không?"
Ít nhất hôm nay mình đang quên như thế!
Dấu yêu của em!
mình bên nhau mãi nhỉ...?
Suốt cuộc đời này...mình đừng thế được không?

ThoaPyo

Là những ngày mưa như thế
Là những ngày mưa như thế
Khi những khát khao không ôm nổi bầu trời
Ta thấy phố ứ đầy nước mắt
Và thấy mình cũng xa xôi...
xa xôi...

Tuổi trẻ này là những chuyến rong chơi
Sao con tàu ta đi chỉ thấy ngày đơn độc?
Những đêm một mình nằm nghe tóc khóc
Thấy đắng đót lòng, đắng đót cả giấc mơ!


Ta phải làm gì để hiện hóa những cơn mơ
Để thanh xuân đáng yêu hơn những ngày muốn trốn
Cuộc sống thì dài, cuộc đời thì bận rộn
Chỉ thấy cô đơn trên xấp lịch xé cào.

Chắc phố cũng buồn cho những khát khao
Trong khi ta chẳng biết làm gì!
Ngoài ước mình xù xì như thân cây mùa giông bão
Tuổi trẻ của ta là những ngày khó bảo
Đi đi, về về trong mênh mang xa xôi...

Cụng ly nào...
Đừng khóc nữa Phố ơi
Ta say nào...
Rồi cùng nhau... say tiếp!

Thoa Pyo

YÊU MỘT NGƯỜI Ở XA
Gió trở mình, mùa đông đến rồi em
Nhớ đắp thêm tấm chăn mềm kẻo lạnh
Anh biết rõ tính em ương ngạnh
Cứ cậy mình khỏe mạnh mà lười chăm.

Xa thế này anh chẳng thể đến thăm
Nếu em ốm, nằm một mình, anh xót
Dăm lời hỏi thăm, vài câu dịu ngọt
Cũng chẳng làm sức khỏe tốt lên đâu.


Em cứ yên bình nghĩ về những ngày sau
Ngày mình bên nhau đến răng long đầu bạc
Mọi khó khăn cứ để anh gánh vác
Chua chát lớn lên, trái chín sẽ ngọt ngào.

Em cứ yên bình vẽ nên những khát khao
Tương lai luôn vẫy chào ước mơ em tỏa sáng
Anh cũng đang mong từng ngày từng tháng
Những sáng bình minh
mình nắm tay nghe gió hát thì thào.

Em đừng buồn
xa cách ấy chẳng bao
Nếu tình yêu ta đứng cao hơn tất cả
Yêu một người ở xa, anh biết em vất vả
Anh nguyện trả lại em, hạnh phúc một ngày gần...

 Lê Hồng Mận

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2018

PHẬN GÁI
Em khoan hãy cởi áo
Hãy nhìn sâu mắt người
Thật tâm hay giả tạo?
Đừng để mình hư hao!

Sinh ra là phận gái
Lênh đênh giữa thói đời
Một lần mình vượt cạn
Đừng để mình chơi vơi!




Yêu bằng gì cũng được
Nhưng xin đừng hết lòng
Giữ lại mình chút ít
Khéo lại về tay không.

Đường quá xa, quá xa
Mà lỡ thì nhanh lắm
Đường còn xa, còn xa
Vì trót lần sâu đậm.

Đàn bà khôn ngoan lắm
Cũng đau bởi chữ tình
Yêu giữa thời bạc xám
Có cái gì để tin?

ThúyNhân

Quê hương là nơi có mẹ

***

"Quê hương là gì hả mẹ"
Dạy con biết nhớ biết thương
Bài học từ khi còn bé
Sao nay yêu đến lạ thường

"Quê hương là gì hả mẹ"
Tuổi thơ bắt bướm bên hiên
Rủ nhau lò cò đuổi bắt
Ham chơi quên mẹ rất hiền.



Quê hương phải chăng là nắng
Ươm vàng hạt lúa cha phơi
Quê hương phải chăng là gió
Hong khô áo mẹ giữa trời

Quê hương là gì mẹ ơi
Mà nay con yêu đến thế
Hai từ đơn giản vậy thôi
Nhưng sao diệu kỳ hở mẹ

Quê hương phải chăng là mẹ
Nên con nhớ quá đi thôi
Ngày mai con về mẹ nhé
Mắt con lệ đỏ hoen rồi.

Lê Trà My

DUYÊN-PHẬN
Ta ngang lối cũ, sương mờ tối
Người về phố vắng có đìu hiu?
Hữu duyên không phận mình một mối
Một mối tơ vương khổ lụy nhiều..



Thôi người đừng trách, thôi đừng trách
Dẫu thương, thương mãi đến bạc đầu
Thì trăm năm ấy còn ngăn cách
Mình nỡ lòng nào hờn oán nhau?

Đêm nay mưa lùa qua khung cửa
Ta nghe buốt lạnh cứa vào tim..
Ngày mai, ngày sau, ngày sau nữa..
Cố nhân ơi hỡi..biết đâu tìm..?

(Mưa) 

NGƯỜI
Người xuất hiện bên đời ta chốc lát
Tưởng rằng đâu là duyên nợ cả đời
Có ngờ đâu một hôm người đổi khác
Biến ta thành một kẻ rất chơi vơi


Ta từng nghĩ người yêu ta thật dạ
Cũng như ta yêu cả sinh mệnh này
Nào hay đâu người lọc lừa, dối trá
Riêng mình ta ôm trọn nỗi đắng cay

Người đã đến như là một cơn gió
Cho ta mang vết thương suốt cuộc đời
Ta vẫn sống như là loài hoa cỏ
Vẫn vươn mình dù bị người bỏ rơi...

Tiểu Tử HK 

Mẹ à
Mẹ à,
chắc con phải về học lại cách thương con
sau những lần trót nhường hết thương mình cho người khác
thì ra cuộc đời nhiều khi bạc
còn bạc hơn cục vôi tròn bà quệt miếng trầu cay!

Mẹ à,
con lại trở về ngồi xem mẹ chải tóc nữa đây
lại vo những nuột tóc nhàu chờ ngày mùa đổi kẹo
con chán lưu lạc nẻo ngược xuôi bạc bẽo
cả thiên hạ này nghèo hơn mẹ của con!

Cho con trở về cuộn mình trong đọt chuối xanh non
những ngày xin bà miếng trầu dập quệt môi son vui sướng
những ngày trẻ con thích nghịch bùn,lội ruộng
ngày còn bé thơ có bao giờ tưởng tượng
càng lớn người ta càng thấy khó sống hơn



Mẹ ơi,
chẳng biết con gái mẹ giống ai mà hay buồn tủi và dỗi hờn
hay tham cái buồn của cả nhân gian mà đem về cất giữ
nếu mai này con không còn nữa
ai muốn giữ những nỗi buồn này để làm lẽ riêng đây?

Mẹ ơi,
con muốn trở về làm đứa trẻ ngây dại còn thích cắn móng tay
đo sợi tóc mẹ ngắn dài trên từng ô vuông gạch
mỗi đêm nằm nghiêng lắng con thạch sùng búng đuôi trên vách
lắng nhịp thở đều qua những ngóc ngách của thời gian

Mẹ à,
cho con trở về làm một đứa trẻ ngoan
giản đơn như lũ sẻ non sà xuống sân ăn lúa
nghe nồng thóc rơm những ngày mùa vào vụ
say cái thơm nồng cơm rượu ủ ngấu men

Mẹ à,
cho con trở về tựa ngực mẹ mà trú bình yên
trú những bão giông ngang đời vừa dội đến
sáng dậy nằm nghe tiếng mẹ,bà kể chuyện
rằng bếp lửa reo vui
mưa bão bỏ đi rồi....

September Rain

GỬI EM XA NHỚ
Nghe đài báo gió mùa về em ạ
Có đi đâu thì khoác áo ấm vào
Đông miền Bắc hay mưa rào bất chợt
Em có ra đường thì nhớ phải mang ô

Mà anh bảo, tiết ngoài ấy hanh khô
Nên chịu khó tô son vào em nhé
Sẽ xót lắm nếu môi xinh khô nẻ
( Dẫu lúc hôn thì vẫn rất ngọt ngào )




Em đừng thức khuya xem mấy thứ tào lao
Nào soái ca, nào ngôn tình, đam mĩ
Người yêu em là một người giản dị
Nhưng yêu em với tất cả chân tình

Nên em cứ cười và trang điểm thật xinh
Tự chăm sóc mình khi anh không bên cạnh
Ngốc của anh này, ngày mai trời trở lạnh
Nơi ấy có thèm, có nhớ vòng tay anh

Huy Thọ

ĐỪNG
Chẳng bao giờ quá muộn đâu anh!
Bởi tình yêu không bao giờ có tuổi
Hạnh phúc mãi hư vô sau bao tháng ngày rong ruổi
Gặp được nhau đâu phải chuyện dễ dàng.

Hai chúng mình từng gặp chuyện trái ngang
Niềm tin - tình yêu tưởng là điều xa xỉ
Em dặn mình đừng bao giờ ủy mị
Hãy mỉm cười rồi giông tố sẽ qua.




Thời gian làm kỉ niệm phôi pha
Nhưng có nỗi đau không bao giờ lành sẹo
Bước chân đi muôn ngàn vạn nẻo
Sao tình cờ ta bước lại phía nhau!

Ai dám chắc rằng trận bão giông sau
Cây còn đó và không buồn trút lá
Mình từng yêu một người xa lạ
Làm thế nào quên người xa lạ từng yêu!

Đừng sợ sẽ đau khi yêu ai đó quá nhiều
Không cháy tận cùng sao biết tình yêu kì diệu
Hạnh phúc hay không trái tim mình tự hiểu
Đừng nói câu: GẶP NHAU QUÁ MUỘN TRONG ĐỜI.

Trà Hoa Nữ

Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2018

NGƯỜI CÓ HIỂU
Người đừng nói thương ta nhiều hơn biển
Bởi thật ra ta vốn kẻ yếu lòng
Lỡ một mai Người đan tâm cất bước
Ta u buồn, …Người chắc sẽ vui không?


Đừng ngọt ngào những câu nói nhớ mong
Vì ngôn tình chỉ có trong tiểu thuyết
Cũng đừng dệt ái tình bằng những vần thơ diễm tuyệt
Chuốc ta say trong ảo mộng của Người…

Trần gian này ta chỉ ghé vui chơi
Nên Người thương thì …đừng làm ta khóc
Mùa đi qua mùa còn hôn làn tóc
Ta xin Người!...Người có hiểu ta không?

Lê Trà My

VÀ HOA LẠI NỞ
Rồi thì hoa lại nở
Giữa mưa, nắng của trời
Em à, em thấy đó
Hoa vẫn rất tinh khôi

Và nhìn kìa em ơi
Giữa bầu trời cao rộng
Bởi chẳng gì vướng bận
Nên nhẹ nhàng mây trôi




Trách chi chuyện cuộc đời
Buồn làm chi nhân thế
Học quên như đứa trẻ
Sẽ an lòng ngay thôi

Nay ta ghé cuộc đời
Viếng thăm đôi ba bữa
Thì giờ đâu có nhiều
Hãy vui thêm…chút nữa.

Nhìn kìa em, hoa nở
Dẫu mưa nắng vô tình
Em à, trong gian khó
Sức sống mới hồi sinh.

Lê Trà My

Thứ Năm, 11 tháng 10, 2018

DẠI KHỜ
Chúng ta cứ dại khờ làm tổn thương nhau,
Rồi vội vã tìm người đến sau như là người thay thế.
Nhưng có những thứ một lần qua đi và rồi trăm ngàn lần không thể,
Trở lại như lúc đầu...

Chúng ta cứ vô tình để lạc mất nhau,
Thế là bao nhiêu nụ hôn sau cũng không ngọt ngào bằng nụ hôn đầu bối rối,
Bao nhiêu khoảnh khắc vui không làm nhòa đi khoảnh khắc buồn giấu vội,
Nắm chặt lấy tay ai mà chẳng hiểu vì sao cứ ngoái phía sau tìm...




Chúng ta cứ thở dài lặng im,
Nghĩ rằng có thể quên một người bằng yêu một người khác.
Nhưng đi khắp thế gian này, nhìn ai trong đáy mắt,
Cũng chỉ tồn tại một bóng hình...

Chúng ta cứ tự huyễn hoặc mình
Rằng mất đi một người thì sẽ có lại một người khiến ta yêu nhiều hơn trước...
Nhưng đâu nào biết được
Có những người mà nếu không yêu họ, sau này yêu ai khác cũng đều giống nhau...

Chúng ta tin rằng khi năm tháng trôi mau
Nỗi nhớ sẽ nhạt màu và nỗi đau thôi âm ỉ,
Nhưng bất cứ lúc nào lý trí ta ngơi nghỉ,
Trái tim cũng chỉ tha thiết kêu tên gọi một người...

Chúng ta gặp rồi thương một ai đó trong đời,
Cứ ngỡ qua đi rồi thì sẽ không một lần nhớ lại.
Nhưng có những người ở trong ta mãi mãi,
Là một điều gì đó không thể gọi thành tên...

Du Phong 

Tháng Mười rồi mình hẹn hò đi em
 Tháng Mười rồi mình hẹn hò đi em
Anh thấy cô đơn qua bàn tay nhỏ
Chẳng hiểu vì sao thừa thãi lạ lùng
Mùa thu quá nửa, yêu thương đã vơi

Mình yêu nhau đi tháng Mười thôi đợi
Bỏ lại nỗi buồn chuỗi ngày giông tố
Dắt em qua chốn đông người trên phố
Để bàn tay nắm chặt một bàn tay



Tháng Mười về cho mùa thu gió lạnh
Lá vàng xào xạc, nắng nhẹ trời xanh
Yêu em qua thu đông sang xuân về hạ đến
Bốn mùa luân chuyển hai đứa kề bên

Chúng ta bên nhau qua mấy mùa thu em nhỉ
Mà sao chẳng một lần được gọi người yêu
Này em, anh tỏ tình rồi đấy nhé
Tháng Mười rồi mình hẹn hò đi em.


(Giang) 

Viết cho tháng Mười
Viết cho anh, ngày tháng Mười Hà Nội
Cả những hanh hao nơi góc phố em chờ
Và nắng cong mềm, ngọt môi ai chớm nở
Gửi cho anh đấy, ngày tháng Mười không tên

Ngày tháng Mười, ai chợt nhớ, chợt quên
Những mùa hoa nào chóng xa, mùa hoa nào vừa nụ
Mơ những bình yên một trưa nào ngái ngủ
Em gửi cho người, những đỏng đảnh của riêng em

Ngày tháng Mười và bất chợt những thân quen
Gió lạc mùa tìm về cùng hoài niệm
Anh sẽ thấy mình trong những ước mơ, thuở ấu thơ màu nhiệm
Rồi bất chợt cười. Ừ, nhiều tháng mười đã qua.




Em sẽ viết cho anh và tưởng tượng…lúc anh già
Anh sẽ nằm yên, nhìn tháng Mười cong vênh dần trôi trong ánh mắt
Và chợt nhớ về ngày tháng Mười của năm nào về trước
Có em buồn, gửi cả trời Hà Nội cho anh

Mùa thu và những ngày tháng mười chông chênh
Mắt em nhìn, ngợp cả khoảng không đầy nắng
Hoa sữa khẽ buông hương,thơm một chiều gió lặng
Anh có ở nơi nào, trên những góc phố em qua?

Để gửi cho anh, ngày tháng Mười viết tên ai lên mảng tường nhà
Để rồi có lúc khóc vì điều gì đã đi qua…không thể nào tìm lại
Những tháng Mười của riêng ai là những điều còn mãi
Gửi cho anh này, chút ngớ ngẩn của riêng em…

 (Hà An)

Tháng Mười chơi vơi nỗi nhớ
Tháng Mười rồi phố có lạnh thêm không?
Mà mùa đông, dường như đang gõ cửa
Liễu rủ mặt hồ, chiều buồn chia hai nửa
Nhớ lá thu vàng, in dấu chân qua

Tháng Mười rồi, heo may hát như ru
Nghe tiếng thở của thời gian thật khẽ
Chợt nhận ra, bước chân mình đơn lẻ
Nơi ấy, con đường giờ lại xa xăm




Tháng Mười về, in dấu những tháng năm
Nhớ mùa thu xưa, hoa sữa nồng nàn phố
Con đường rêu phong, nghiêng mình lá đổ
Kỉ niệm ngọt ngào, giờ đã phôi pha

Tháng Mười này, lại nhớ những phố xa
Xao xác lá vàng, hai hàng cây in bóng
Con đường xưa, vẫn chạy vòng tĩnh lặng
Đã một thời đã in dấu chân ta.

(Cá Kho)

Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2018

Muốn níu lại mùa thu
Muốn níu lại mùa thu một chút
Cho nắng bớt hanh hao, cho hoa sữa bớt nồng
Muốn níu lại một đôi ngày đã cũ
Cho nụ cười tròn sau những chuyện viển vông.

Chúng mình rồi sẽ về phía mùa đông
gầy khúc khuỷu như cây trồng anh quên tưới
Thu cũng ly bôi sau những điều diệu vợi
Và cũng hết rồi những chờ đợi trăm năm.

Nửa vời hẹn hò và hờ hững quan tâm
Thương thương nảy mầm từ những điều như thế
Anh chọn cho mình lối đi ích kỷ
Em nhận về mình ý vị lặng im.




Anh vẫn có cho mình những bận rộn hằng đêm
Và có lẽ, không còn thương em nữa
Những điều "mãi mãi" chỉ còn trong lời hứa
Mà anh bỏ quên ngay trong phút giao mùa

Em đã đôi lần muốn níu lại ngày xưa
dẫu cho đó là những điều ngộ nhận
Dẫu cho chúng mình chỉ có duyên, không phận
Thì sự thật là em từng rất rất yêu.

Mùa thu vẫn rơi nghiêng theo chiếc lá chiều
Thành phố bận bịu sau những điều chưa nói
Giá như lúc này, vào lúc em mệt mỏi
Có một người khẽ nói: rất yêu em...

ThoaPyo

EM KHÔNG CẦN, EM KHÔNG...
Em không yêu anh nữa
Lá xanh rơi rụng rồi
Ngày cuồng si điên dại
Mãi là quá khứ thôi

Em không thương anh nữa
Mắt khỏi nhoà lệ cay
Nếu biết tình bạc bẽo
Yêu đâu cần đắm say

Em không tin anh nữa
Lời chót lưỡi đầu môi
Ai đã từng thề thốt
Giờ như áng mây trôi




Em không nhớ anh nữa
Lãng quên sẽ hết buồn
Ngày mai em sẽ khác
Dù mỏi mòn cô đơn

Em không cần anh nữa
Vuốt ve và vỗ về
Bàn tay này lạnh giá
Tự ru vào cõi mê

Anh là tia nắng ấm
Xua tan những lạnh lòng
Nhưng bây giờ nắng tắt
Em không cần, em KHÔNG...

Trà Hoa Nữ

Tháng Mười này, anh sẽ ghé thăm?
Bỗng dưng thấy Tháng Mười thật khác
Bầu trời dửng dưng, lác đác gọi mưa về
Đâu còn thấy màu thiên thanh ngày cũ
Đêm hối hả về neo giữ những cơn mê.

Tháng Mười của em khao khát những hẹn thề
Vầng mây khác, lối em về cũng khác
Em đã thấy mùa thu gầy bàng bạc
Nỗi mong chờ có khác được màu thu?

Anh đã làm gì trong những bơ vơ?
Trước cái ngày bất ngờ em rẽ đến?
Bàn tay anh đã nắm bao ước hẹn?
Hay vẫn tinh khôi đợi em đến bắt đầu?




Em, có ước gì to lớn lắm đâu!
Chỉ mong cùng một người bạc đầu đi đến cuối
Sau một ngày dài bên mâm cơm nóng hổi
Kể nhau nghe tiếng nói của lòng mình.

Em có ước gì, to lớn lắm đâu anh!
Chỉ là những giản đơn của bao người con gái
Chỉ là những chân thành mà đôi lần em ngần ngại
Muốn nói cùng ai mà giữ mãi trong lòng...

Tháng Mười rồi, trời cũng sắp sang đông
Anh còn muốn dửng dưng, giấu lòng không đến?
Cô gái của anh vừa dễ thương, dễ mến
Nhưng còn lâu mới chờ anh đến tỉ năm!

Tháng Mười này, anh sẽ ghé thăm?

Thoa​Pyo

Em gửi tháng mười
Em gửi tháng mười một chút mong manh
Cho cô gái sinh nhầm khúc giao mùa lạnh lẽo
Mạnh mẽ, kiên cường và nói năng khéo léo
Mà quen sống với cô đơn trên những chặng đường dài.

Em gửi tháng mười một chút nắng ban mai
Một chút đổi thay sau cơn mưa thu rớt
Xoa dịu đắng cay bằng lẽ đời dịu ngọt
Thương lấy bản thân mình
Thương lấy cuộc đời nhau!



Em gửi tháng mười vài mơ ước về sau
Chỉ mong bình yên rì rào ngoài hiên cửa
Chỉ mong người ta đừng rời xa mình nữa
Chỉ mong đủ đầy một hạnh phúc giản đơn.

Em gửi tháng mười tròn vẹn nỗi cô đơn
Giữ lại nhiều hơn nụ cười tươi tắn nhất
Vẫn biết cuộc đời là đớn đau thường nhật
Em còn muốn yêu người
Và sống thật bình tâm.

Em gửi tháng mười một hẹn ước trăm năm
Với người em thương cũng thương em nhiều bằng thế giới
Người ta vì em mà bằng lòng chờ đợi
Em rung động rồi, em phải nắm tay.

Em gửi tháng mười cô gái của hôm nay!

Thúy Nhân

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2018

Biết làm gì cho vơi bớt chênh chao?

Vừa ngoảnh mặt đã trở thành xa lạ
Giữa lưng chừng ta sợ hãi tìm nhau
Có thật không khi vừa kịp bắt đầu
Mà chia cách là hố sâu không đáy?

Ta nhắm mắt đợi chờ người quay lại
Còn nỗi đau thì gượng gạo chẳng ngờ
Môi run rẩy nghe hình hài của gió
Bóng một người nhòa nhạt giữa cơn mơ

Và nếu được thì xin trong ý niệm
Cho tan nhanh những khờ dại thuở nào
Ta vẫn hiểu trưởng thành mệt lắm
Biết làm gì cho vơi bớt chênh chao?

Nguyễn Thanh Hằng

NGƯỜI ĐÀN BÀ LƠ LỬNG TRƯỚC CƠN SAY
Ai cũng có những lúc xao lòng khi đứng trước một ai
Khi cảm thấy mình khát thèm được cuộc đời che chở
Khi vở kịch đời đóng vai chồng - vợ
Có những ngày mệt mỏi lắm thay.

Khi người đàn bà lơ lửng trước cơn say
Sẽ nhận ra trái tim mình khát thèm được thương yêu biết mấy
Tự nhấn chìm mình trong cơn bão cuộc đời xô đẩy
Lạc lòng vào cơn say, quên cả lối về...

Cuối câu chuyện tình là những nỗi tái tê
Trở thành người đàn bà đa đoan sau mỗi lần khờ dại
Ôm nỗi đớn đau trong tận cùng tê tái
Giống như bông hoa héo tàn sau mỗi một cơn giông.




Rồi cuộc đời sẽ vứt lại ánh nhìn lạnh hơn cả mùa đông
Rồi sẽ chẳng còn gì ngoài cô đơn hờn tủi.
Con đường dài kia chẳng còn ai bên mình lầm lũi
Ta còn gì ... ngoài những nỗi đau?

Hãy biết điểm dừng trước một kẻ đến sau !
Để nhận ra tình yêu của người đến trước
Để trái tim bé nhỏ của mình hiểu đươc
Trong mỗi một mái nhà... ai cũng cần ai đó sẻ chia

Rồi lại trở về ôm chặt người kia
Gối đầu vào tay nghe bình yên biết mấy
Hạnh phúc khổ đau chỉ là ta tự mình nhìn thấy
Giới hạn riêng mình em biết không em?

(Nghinh Nguyễn)

CHỒNG Ạ! EM LÀ GÌ CỦA ANH?
Chồng ạ! Em là gì của anh?
Cây ATM rút tiền không hạn mức
Người tình nhỏ suốt đêm dài thao thức
Hay osin cả đời chẳng có đồng công?

Em là gì nhỉ, chiếc khăn ấm cùng anh qua những mùa đông
Là bóng mát chở che anh những ngày hè nóng nực
Diễn viên hài cùng anh qua cơn bực tức
Hay đứa trẻ dại khờ... để anh học cách yêu thương?

Em là gì... mà cứ đợi chờ anh đi khắp muôn phương
Chỉ mong một ngày anh trở về bến đợi
Là ánh mắt thẳm sâu vời vợi
Giúp anh nhìn mọi thứ dễ dàng hơn




Em là gì mà anh lại tìm về những lúc cô đơn
Khi tất cả quay đi... chỉ còn mình em ở lại
Là người đã dành cho anh một tình yêu khờ dại
Suốt những tháng năm khốn khó tận cùng.

Chồng ạ! có thế có đôi lần... suy nghĩ chẳng cùng chung
Có thể ngoài kia, những vì sao nhiều màu lấp lánh
Có thể đôi lần bên em, anh thấy lòng giá lạnh
Quên mất rằng em là gì, thực tại trong anh

Chồng ạ! có thể một ngày nào... tóc em chẳng còn xanh
Những vết chân chim in hằn khóe mắt
Khi sự già nua hiện dần trên gương mặt
Liệu rằng anh có quên em?

Chồng ạ! có thể đôi lần em trót lỡ hờn ghen
Chỉ một chút thôi... đủ để thành chát mặn
Những giọt nước ướt đầm khóe mắt
Cũng chỉ vì em vẫn còn yêu.

Chồng ạ! có thể ngoài kia mật ngọt bao nhiêu
Để những người đàn ông quên đường về với vợ
Nhưng em tin chúng mình là "duyên - nợ"
Anh mãi hiểu rằng em là gì trong mắt của riêng anh

 NGHINH NGUYỄN

VÔ THƯỜNG


Đời ngắn lắm và vô thường lắm lắm
Nay còn đây mai chưa hẳn đã còn
Mỗi buổi sớm đón bình minh thức dậy
Là như thấy mình quá đỗi giàu sang.

Đời vốn đã chẳng hoa hồng trải lối
Còn gieo chi thêm cay đắng muộn phiền
Lòng người rộng biết bao nhiêu là đủ
Đem sân si này đổi lấy an yên.

Vui một khắc mà quý trân cũng đủ
Biết bao dung chỉ một bận cũng nhiều
Ngày nào đó thân trả về cát bụi
Một nắm tro tàn thôi có bấy nhiêu?

Dã Quỳ

Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2018

Hãy về nhà
Hãy về nhà
Ngồi dưới mái hiên xưa chờ mưa và khóc
Đi qua muôn trùng khó nhọc
Đơn độc lâu rồi giờ thèm khát được chở che

Hãy về nhà, nhắm mắt lại lắng nghe
Tiếng lá rơi, côn trùng và tiếng gió
Tiếng rì rào ngoài ngõ
Tiếng gà con chiêm chiếp trong vườn

Hãy về nhà, gột rửa lòng mình rồi lại thương
Không phải thương những người dưng nước lã
Những kẻ đãi bôi rồi quay lưng khi ta không còn gì cả
Mà thương đấng sinh thành vẫn tần tảo nắng mưa




Hãy về nhà để thương cả những giấc trưa
Thương con đường mòn quanh co trong xóm
Thương con cá dưới sông, con trâu già bì bõm
Giữa thửa ruộng sâu cày xới tháng ngày..

Hãy về nhà, thương lại tuổi thơ ngây
Và thương chính ta trong cuộc đời khốn khổ
Thương những ước ao hoá thành dang dở
Hay thương nỗi đau đã quá đủ đầy..

Hãy về nhà mà thương cả khoé mắt cay..

(Mưa)

Sau tất cả
Sau tất cả những ồn ào, bão tố
Cần nhiều hơn những phút thật thà
Cần nhiều hơn những ngày bình dị
Cần những nhẹ nhàng và cả những thứ tha...

Em bình yên lặng những khúc hoan ca
Dẫu còn nhiều lúc yếu lòng muốn khóc
Cuộc đời này biết bao điều khó nhọc
Phai phôi vẫn còn, lo lắng vẫn ở đây




Em đã ước mình chỉ như một chùm mây
Rong chơi lãng đãng bên đời anh yên vắng
Anh là gió phiêu du và lẳng lặng
kéo em đi đến những chân trời

Đã đôi lần em ước vậy đấy thôi
Dẫu biết ước mơ nhiều điều không thể tới
Sau tất cả những ngày nông nổi
Cần nhiều hơn những giây phút yên bình...

ThoaPyo

GIẤC MƠ
Em trả anh về lại giấc mơ anh
Nơi em chỉ đứng bên lề lặng lẽ
Nơi em đợi suốt một thời tuổi trẻ
Thấy bóng mình chèn vỡ nỗi cô đơn

Giấc mơ anh… ngả về phía không em
Giấc mơ em… nụ cười anh trong suốt
Đêm tỉnh giấc giật mình nghe mắt ướt
Thấy hình anh trong giọt nước mắt mình




Vì tình yêu luôn dịu hiền như biển
Nuốt vào lòng bao vị mặn ưu phiền
Anh ngoan nhé, đã đi thì thanh thản
Màu nỗi buồn em giữ cũng trong veo

Trả anh về… nhưng anh vẫn trong em
Vẫn nguyên vẹn như tháng ngày thơ dại
Vẫn như thế… một ngày em trở lại
Như giấc-mơ-mình… chưa từng biết đổi thay.

Khiết Lam

Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2018

Có phải lâu rồi anh chẳng nhớ tới em
Có phải lâu rồi anh chẳng nhớ tới em.
Bởi tim anh có bóng hình người khác?
Bởi thời gian trôi nhanh như bóng hạc.
Bởi bàn tay có tay khác nắm rồi!

Ngày vẫn dài và đêm vẫn đơn côi!
Ta gặp lại nhau vẫn bồi hồi như ngày xa xưa ấy!
 Hay chỉ mình em còn anh thì vẫn vậy!
Hay để trăng thề theo năm tháng phai phôi!




Lâu lắm rồi vẫn lối cũ đó thôi,
Rêu phủ kín, cỏ mọc hoang nơi ấy, Anh ngập ngừng.. . như ngày xưa vẫn vậy,
Muốn bước vào... nhưng lại sợ ... lối quen.

Trách khi xưa vạt nắng hắt qua thềm.
Trách gió đa tình làm bay bay tóc rối, Trách anh ...ngập ngừng, hay trách em giận dỗi.
Để vội vàng... thuyền đã lỡ sang ngang.

Ha Phung

Đã lâu rồi...
Đã lâu rồi người không ghé thăm tôi
Tường rêu phủ,bậc thềm ngồi hoang vắng
Bờ dậu mỏng tiếng chim buồn yên lặng
Tự hỏi lòng sao người chẳng ghé sang?

Tại đường xa hay tại nắng hanh vàng?
Tại chiều biếc mặt hồ loang sóng cả...
Tại hờn dỗi hay tại trời oi Hạ
Ngăn bước anh từng vội vã đi tìm..?



Đã lâu rồi hai đứa cứ lặng im
Bao rung động cứ để chìm quên lãng
Tình yêu chết chẳng thể nào thành bạn
Nên vui buồn theo năm tháng dần phai

Đã rất lâu tôi quên tiếng thở dài
Quên mất chuyện ai người sai kẻ đúng
Ngoài sân vắng vườn cau buông cánh rụng
Còn dây trầu lá úa cũng hết xanh

Tại vì sao duyên hai đứa không thành
Để bờ dậu mái nhà tranh quạnh quẽ
Trời tháng chín gió heo may lướt nhẹ
Đã lâu rồi anh chẳng ghé thăm tôi...!

Bích Sen

Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2018

Có những
Có những người ta cảm nắng thế thôi
Nên chẳng thể yêu, lại nửa vời ưa thích
Có những người dẫu yêu nhưng đối nghịch
Gọi là không duyên, sai thời điểm đúng người.

Có những chuyện chỉ có thể nửa vời
Yêu lưng chừng thương rồi một đời cách trở
Người muốn đi, người thì muốn ở
Chữ nợ viết chưa tròn nên đã khuyết duyên nhau.




Có những người chỉ mang lại niềm đau
Cho ta biết thế nào là chia ly, tử biệt
Người bỏ ta đi, người không tha thiết
Khổ đau yết gì! Năm tháng cũng phôi pha...

Có những nơi ta muốn gọi là nhà
Rồi thời gian qua nhận ra là "chỗ trọ"
Có những điều tưởng chừng là rất khó
Giống như quên...

Có những ngày ta bỗng thấy chênh vênh
Bước cũng hóa chông chênh và mệt mỏi
Giống như ăn mày, giống như kẻ đói
Có điều...đói ở lòng tin.

Có những đêm thức trắng đợi bình minh.

ThúyNhân

EM CÔ ĐƠN
Em cô đơn giữa dòng người vội vã
Mắt dõi tìm một hình bóng thân quen
Trời trở gió đêm nay buồn đến lạ
Giữa vạn người, sao chỉ có mình em

Trên bầu trời muôn ngàn ánh sao đêm
Nhưng vẫn có một vì sao đơn lẻ
Em lạc bước trong đêm dài quạnh quẽ
Nhớ anh nhiều em khe khẽ gọi tên




Em thấy mình như con sóng lênh đênh
Cứ nổi trôi từng ngày trên biển cả
Có những lúc tưởng chừng như gục ngã
Giữa cuộc đời mang nhiều nỗi lo toan

Em mệt nhoài sau những giấc mơ hoang
Khi trở lại lật từng trang kí ức
Nơi góc tối bóng hình anh hư thực
Khuất xa dần rồi biến mất vào đêm

Làm cách nào để chẳng nhớ nhau thêm
Không bi lụy mà mỉm cười bước tiếp
Đời vội vã mình em sao đuổi kịp
Đôi tay nào dìu dắt bước chân em.
Ly Tử 

NHIỀU LÚC CŨNG NHƯ ĐÔI KHI ...
Đôi lúc người ta cô đơn mãi thành quen
Không còn trống trải một bên,
và màn đêm không còn là nỗi sợ
Đôi khi họ quen rồi, sống mà không nhung nhớ
Con tim sờn bé nhỏ đã sạn chai .

Đôi lúc người ta quen độc bước ở đường dài
Không phải sống vì ai mà thống khổ
Mắt thôi buồn và tim không đau nữa
Đi - ở trên đời vốn đã dửng dưng ..




Họ đã quen cái nhoẻn miệng nửa chừng
Cười hay khóc, cuối cùng thì cũng vậy
Đã qua những lọc lừa trong xa hoa, lộng lẫy
Trước những điều phụ rẫy, vẫn cười vang ..

Chiếc lá xanh trải bão gió, úa vàng
Còn chi nữa để hoang mang, lạ lẫm ?
Bước hụt một lần và họ thôi không dựa dẫm
Chuyện trên đời thôi cưa cẩm, luận suy .

Đôi lúc người ta khép trái tim vì
Họ đã chẳng giữ gì ngoài nỗi đau quá lớn ...


Hải Thụy

SAU NGÀY DÀI
Sau ngày dài em muốn được bên anh
Kể anh nghe những điều em đã thấy
Đời có anh đời vẫn vui biết mấy
Chẳng ngại gì bao gian khó chông gai

Muốn thấy anh vào mỗi sớm ban mai
Chẳng cần phải nghe tiếng anh qua điện thoại
Chẳng cần phải suốt ngày em độc thoại
Em nhớ anh, em rất nhớ anh cơ...




Hạnh phúc mình sẽ chẳng phải là mơ
Sẽ có ngày chúng mình về chung lối
Sẽ có ngày mình bên nhau sớm tối
Chỉ cần đủ yêu, mình sẽ có ngày về

Em chẳng tin vào lời hứa câu thề
Em chỉ tin vào những điều em thấy
Và em tin, anh sẽ luôn ở đấy
Chờ em về, mang theo những yêu thương.

Angelleo

EM BỖNG MUỐN MÌNH XA NHAU MỘT CHÚT
Em bỗng muốn mình xa nhau một chút
Một, hai hôm hay dăm bữa, đôi tuần
Không gặp nhau, không nhắn tin, trò chuyện
Xem có thương nhiều như đã nghĩ hay không.

Xem có người nào cứ thấp thỏm ngóng trông
Đi vào,đi ra, lòng bồn chồn lo lắng
Điện thoại trên tay chỉ chờ người kia nhắn
Để được trách hờn sao mãi chẳng thấy đâu.




Xem có người nào cứ thờ thẩn, lo âu
Giờ này người ta đang ở đâu, có nhớ
Chỉ đùa thế thôi mà lặng im phát sợ
Cứ gặp, nhắn tin, đâu có chết ai nào.

Xem có người nào giả vờ nói không sao
Mà thực ra trong lòng đang gào thét
Nhớ phát điên lên, mong dòng tin muốn chết
Vẫn phải kìm lòng đợi hết mấy ngày cơ.

Xem có người nào cứ sáng tối ngẩn ngơ
Một ngày trôi qua chưa bao giờ dài thế
Để khi gặp nhau vội vàng ôm, gắt khẽ
Xa gì mà xa, như thể phát điên rồi.

 Lai Ka