Thứ Ba, 16 tháng 10, 2018

PHẬN GÁI
Em khoan hãy cởi áo
Hãy nhìn sâu mắt người
Thật tâm hay giả tạo?
Đừng để mình hư hao!

Sinh ra là phận gái
Lênh đênh giữa thói đời
Một lần mình vượt cạn
Đừng để mình chơi vơi!




Yêu bằng gì cũng được
Nhưng xin đừng hết lòng
Giữ lại mình chút ít
Khéo lại về tay không.

Đường quá xa, quá xa
Mà lỡ thì nhanh lắm
Đường còn xa, còn xa
Vì trót lần sâu đậm.

Đàn bà khôn ngoan lắm
Cũng đau bởi chữ tình
Yêu giữa thời bạc xám
Có cái gì để tin?

ThúyNhân

Quê hương là nơi có mẹ

***

"Quê hương là gì hả mẹ"
Dạy con biết nhớ biết thương
Bài học từ khi còn bé
Sao nay yêu đến lạ thường

"Quê hương là gì hả mẹ"
Tuổi thơ bắt bướm bên hiên
Rủ nhau lò cò đuổi bắt
Ham chơi quên mẹ rất hiền.



Quê hương phải chăng là nắng
Ươm vàng hạt lúa cha phơi
Quê hương phải chăng là gió
Hong khô áo mẹ giữa trời

Quê hương là gì mẹ ơi
Mà nay con yêu đến thế
Hai từ đơn giản vậy thôi
Nhưng sao diệu kỳ hở mẹ

Quê hương phải chăng là mẹ
Nên con nhớ quá đi thôi
Ngày mai con về mẹ nhé
Mắt con lệ đỏ hoen rồi.

Lê Trà My

DUYÊN-PHẬN
Ta ngang lối cũ, sương mờ tối
Người về phố vắng có đìu hiu?
Hữu duyên không phận mình một mối
Một mối tơ vương khổ lụy nhiều..



Thôi người đừng trách, thôi đừng trách
Dẫu thương, thương mãi đến bạc đầu
Thì trăm năm ấy còn ngăn cách
Mình nỡ lòng nào hờn oán nhau?

Đêm nay mưa lùa qua khung cửa
Ta nghe buốt lạnh cứa vào tim..
Ngày mai, ngày sau, ngày sau nữa..
Cố nhân ơi hỡi..biết đâu tìm..?

(Mưa) 

NGƯỜI
Người xuất hiện bên đời ta chốc lát
Tưởng rằng đâu là duyên nợ cả đời
Có ngờ đâu một hôm người đổi khác
Biến ta thành một kẻ rất chơi vơi


Ta từng nghĩ người yêu ta thật dạ
Cũng như ta yêu cả sinh mệnh này
Nào hay đâu người lọc lừa, dối trá
Riêng mình ta ôm trọn nỗi đắng cay

Người đã đến như là một cơn gió
Cho ta mang vết thương suốt cuộc đời
Ta vẫn sống như là loài hoa cỏ
Vẫn vươn mình dù bị người bỏ rơi...

Tiểu Tử HK 

Mẹ à
Mẹ à,
chắc con phải về học lại cách thương con
sau những lần trót nhường hết thương mình cho người khác
thì ra cuộc đời nhiều khi bạc
còn bạc hơn cục vôi tròn bà quệt miếng trầu cay!

Mẹ à,
con lại trở về ngồi xem mẹ chải tóc nữa đây
lại vo những nuột tóc nhàu chờ ngày mùa đổi kẹo
con chán lưu lạc nẻo ngược xuôi bạc bẽo
cả thiên hạ này nghèo hơn mẹ của con!

Cho con trở về cuộn mình trong đọt chuối xanh non
những ngày xin bà miếng trầu dập quệt môi son vui sướng
những ngày trẻ con thích nghịch bùn,lội ruộng
ngày còn bé thơ có bao giờ tưởng tượng
càng lớn người ta càng thấy khó sống hơn



Mẹ ơi,
chẳng biết con gái mẹ giống ai mà hay buồn tủi và dỗi hờn
hay tham cái buồn của cả nhân gian mà đem về cất giữ
nếu mai này con không còn nữa
ai muốn giữ những nỗi buồn này để làm lẽ riêng đây?

Mẹ ơi,
con muốn trở về làm đứa trẻ ngây dại còn thích cắn móng tay
đo sợi tóc mẹ ngắn dài trên từng ô vuông gạch
mỗi đêm nằm nghiêng lắng con thạch sùng búng đuôi trên vách
lắng nhịp thở đều qua những ngóc ngách của thời gian

Mẹ à,
cho con trở về làm một đứa trẻ ngoan
giản đơn như lũ sẻ non sà xuống sân ăn lúa
nghe nồng thóc rơm những ngày mùa vào vụ
say cái thơm nồng cơm rượu ủ ngấu men

Mẹ à,
cho con trở về tựa ngực mẹ mà trú bình yên
trú những bão giông ngang đời vừa dội đến
sáng dậy nằm nghe tiếng mẹ,bà kể chuyện
rằng bếp lửa reo vui
mưa bão bỏ đi rồi....

September Rain

GỬI EM XA NHỚ
Nghe đài báo gió mùa về em ạ
Có đi đâu thì khoác áo ấm vào
Đông miền Bắc hay mưa rào bất chợt
Em có ra đường thì nhớ phải mang ô

Mà anh bảo, tiết ngoài ấy hanh khô
Nên chịu khó tô son vào em nhé
Sẽ xót lắm nếu môi xinh khô nẻ
( Dẫu lúc hôn thì vẫn rất ngọt ngào )




Em đừng thức khuya xem mấy thứ tào lao
Nào soái ca, nào ngôn tình, đam mĩ
Người yêu em là một người giản dị
Nhưng yêu em với tất cả chân tình

Nên em cứ cười và trang điểm thật xinh
Tự chăm sóc mình khi anh không bên cạnh
Ngốc của anh này, ngày mai trời trở lạnh
Nơi ấy có thèm, có nhớ vòng tay anh

Huy Thọ

ĐỪNG
Chẳng bao giờ quá muộn đâu anh!
Bởi tình yêu không bao giờ có tuổi
Hạnh phúc mãi hư vô sau bao tháng ngày rong ruổi
Gặp được nhau đâu phải chuyện dễ dàng.

Hai chúng mình từng gặp chuyện trái ngang
Niềm tin - tình yêu tưởng là điều xa xỉ
Em dặn mình đừng bao giờ ủy mị
Hãy mỉm cười rồi giông tố sẽ qua.




Thời gian làm kỉ niệm phôi pha
Nhưng có nỗi đau không bao giờ lành sẹo
Bước chân đi muôn ngàn vạn nẻo
Sao tình cờ ta bước lại phía nhau!

Ai dám chắc rằng trận bão giông sau
Cây còn đó và không buồn trút lá
Mình từng yêu một người xa lạ
Làm thế nào quên người xa lạ từng yêu!

Đừng sợ sẽ đau khi yêu ai đó quá nhiều
Không cháy tận cùng sao biết tình yêu kì diệu
Hạnh phúc hay không trái tim mình tự hiểu
Đừng nói câu: GẶP NHAU QUÁ MUỘN TRONG ĐỜI.

Trà Hoa Nữ

Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2018

NGƯỜI CÓ HIỂU
Người đừng nói thương ta nhiều hơn biển
Bởi thật ra ta vốn kẻ yếu lòng
Lỡ một mai Người đan tâm cất bước
Ta u buồn, …Người chắc sẽ vui không?


Đừng ngọt ngào những câu nói nhớ mong
Vì ngôn tình chỉ có trong tiểu thuyết
Cũng đừng dệt ái tình bằng những vần thơ diễm tuyệt
Chuốc ta say trong ảo mộng của Người…

Trần gian này ta chỉ ghé vui chơi
Nên Người thương thì …đừng làm ta khóc
Mùa đi qua mùa còn hôn làn tóc
Ta xin Người!...Người có hiểu ta không?

Lê Trà My

VÀ HOA LẠI NỞ
Rồi thì hoa lại nở
Giữa mưa, nắng của trời
Em à, em thấy đó
Hoa vẫn rất tinh khôi

Và nhìn kìa em ơi
Giữa bầu trời cao rộng
Bởi chẳng gì vướng bận
Nên nhẹ nhàng mây trôi




Trách chi chuyện cuộc đời
Buồn làm chi nhân thế
Học quên như đứa trẻ
Sẽ an lòng ngay thôi

Nay ta ghé cuộc đời
Viếng thăm đôi ba bữa
Thì giờ đâu có nhiều
Hãy vui thêm…chút nữa.

Nhìn kìa em, hoa nở
Dẫu mưa nắng vô tình
Em à, trong gian khó
Sức sống mới hồi sinh.

Lê Trà My

Thứ Năm, 11 tháng 10, 2018

DẠI KHỜ
Chúng ta cứ dại khờ làm tổn thương nhau,
Rồi vội vã tìm người đến sau như là người thay thế.
Nhưng có những thứ một lần qua đi và rồi trăm ngàn lần không thể,
Trở lại như lúc đầu...

Chúng ta cứ vô tình để lạc mất nhau,
Thế là bao nhiêu nụ hôn sau cũng không ngọt ngào bằng nụ hôn đầu bối rối,
Bao nhiêu khoảnh khắc vui không làm nhòa đi khoảnh khắc buồn giấu vội,
Nắm chặt lấy tay ai mà chẳng hiểu vì sao cứ ngoái phía sau tìm...




Chúng ta cứ thở dài lặng im,
Nghĩ rằng có thể quên một người bằng yêu một người khác.
Nhưng đi khắp thế gian này, nhìn ai trong đáy mắt,
Cũng chỉ tồn tại một bóng hình...

Chúng ta cứ tự huyễn hoặc mình
Rằng mất đi một người thì sẽ có lại một người khiến ta yêu nhiều hơn trước...
Nhưng đâu nào biết được
Có những người mà nếu không yêu họ, sau này yêu ai khác cũng đều giống nhau...

Chúng ta tin rằng khi năm tháng trôi mau
Nỗi nhớ sẽ nhạt màu và nỗi đau thôi âm ỉ,
Nhưng bất cứ lúc nào lý trí ta ngơi nghỉ,
Trái tim cũng chỉ tha thiết kêu tên gọi một người...

Chúng ta gặp rồi thương một ai đó trong đời,
Cứ ngỡ qua đi rồi thì sẽ không một lần nhớ lại.
Nhưng có những người ở trong ta mãi mãi,
Là một điều gì đó không thể gọi thành tên...

Du Phong 

Tháng Mười rồi mình hẹn hò đi em
 Tháng Mười rồi mình hẹn hò đi em
Anh thấy cô đơn qua bàn tay nhỏ
Chẳng hiểu vì sao thừa thãi lạ lùng
Mùa thu quá nửa, yêu thương đã vơi

Mình yêu nhau đi tháng Mười thôi đợi
Bỏ lại nỗi buồn chuỗi ngày giông tố
Dắt em qua chốn đông người trên phố
Để bàn tay nắm chặt một bàn tay



Tháng Mười về cho mùa thu gió lạnh
Lá vàng xào xạc, nắng nhẹ trời xanh
Yêu em qua thu đông sang xuân về hạ đến
Bốn mùa luân chuyển hai đứa kề bên

Chúng ta bên nhau qua mấy mùa thu em nhỉ
Mà sao chẳng một lần được gọi người yêu
Này em, anh tỏ tình rồi đấy nhé
Tháng Mười rồi mình hẹn hò đi em.


(Giang) 

Viết cho tháng Mười
Viết cho anh, ngày tháng Mười Hà Nội
Cả những hanh hao nơi góc phố em chờ
Và nắng cong mềm, ngọt môi ai chớm nở
Gửi cho anh đấy, ngày tháng Mười không tên

Ngày tháng Mười, ai chợt nhớ, chợt quên
Những mùa hoa nào chóng xa, mùa hoa nào vừa nụ
Mơ những bình yên một trưa nào ngái ngủ
Em gửi cho người, những đỏng đảnh của riêng em

Ngày tháng Mười và bất chợt những thân quen
Gió lạc mùa tìm về cùng hoài niệm
Anh sẽ thấy mình trong những ước mơ, thuở ấu thơ màu nhiệm
Rồi bất chợt cười. Ừ, nhiều tháng mười đã qua.




Em sẽ viết cho anh và tưởng tượng…lúc anh già
Anh sẽ nằm yên, nhìn tháng Mười cong vênh dần trôi trong ánh mắt
Và chợt nhớ về ngày tháng Mười của năm nào về trước
Có em buồn, gửi cả trời Hà Nội cho anh

Mùa thu và những ngày tháng mười chông chênh
Mắt em nhìn, ngợp cả khoảng không đầy nắng
Hoa sữa khẽ buông hương,thơm một chiều gió lặng
Anh có ở nơi nào, trên những góc phố em qua?

Để gửi cho anh, ngày tháng Mười viết tên ai lên mảng tường nhà
Để rồi có lúc khóc vì điều gì đã đi qua…không thể nào tìm lại
Những tháng Mười của riêng ai là những điều còn mãi
Gửi cho anh này, chút ngớ ngẩn của riêng em…

 (Hà An)

Tháng Mười chơi vơi nỗi nhớ
Tháng Mười rồi phố có lạnh thêm không?
Mà mùa đông, dường như đang gõ cửa
Liễu rủ mặt hồ, chiều buồn chia hai nửa
Nhớ lá thu vàng, in dấu chân qua

Tháng Mười rồi, heo may hát như ru
Nghe tiếng thở của thời gian thật khẽ
Chợt nhận ra, bước chân mình đơn lẻ
Nơi ấy, con đường giờ lại xa xăm




Tháng Mười về, in dấu những tháng năm
Nhớ mùa thu xưa, hoa sữa nồng nàn phố
Con đường rêu phong, nghiêng mình lá đổ
Kỉ niệm ngọt ngào, giờ đã phôi pha

Tháng Mười này, lại nhớ những phố xa
Xao xác lá vàng, hai hàng cây in bóng
Con đường xưa, vẫn chạy vòng tĩnh lặng
Đã một thời đã in dấu chân ta.

(Cá Kho)