Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2018

VIẾT CHO DỐI GIAN
Hết yêu rồi đừng đổ lỗi anh ơi !
Nào là mây của trời nên gió kia cuốn mất
Em chỉ tin có một điều rất thật
Em dám yêu anh - dám nhận lấy ê chề

Nhạt nhẽo cả rồi nên sớm tối ủ ê
Đâu còn nữa ngồi mân mê tay nắm
Mặn đắng môi hôn anh đã từng mê đắm
Chán luôn cả rồi người đàn bà của một thời anh say đắm ,nâng niu

Rằng anh ơi hãy nhớ lấy một điều
Chinh phạt mãi đi với những mối tình ngang vai anh bỗng nhẹ
Mặc kệ riêng em ôm niềm đau xâu xé
Rách toác tim này trong lặng lẽ đơn côi




Những thề nguyền trên chót lưỡi đầu môi
Em mệt mỏi rồi ,trời ơi em chán ngấy
Ân ái anh trao ,lời yêu thương béo ngậy
Gian dối đủ rồi
em sẽ đấm ngực gầy - xé nát bấy Tim - Yêu !

Nước mắt cạn cùng thôi em khóc bấy nhiêu
Cũng từ đây em học quen cười cợt giễu
Đau đớn ,dối gian ,lời điêu ngoa đủ kiểu
Em đạp đổ lên đời ,cười ghạo ghễ bước qua

Ngay phút giây này ,ta - hai kẻ lạ xa
Hạnh phúc đi anh ,em thay màu non lá
Em sẽ an yên giữa dòng đời nghiệt ngã
Nhưng rồi một ngày anh sẽ phải trả giá

Bởi khoảnh khắc này anh đã bỏ rơi em !

Ngọc Nhu 

Có những ngày chẳng hiểu nổi chính mình
Có những ngày chẳng hiểu nổi chính mình
Chỉ thấy xót xa, xót xa và cứ thế
Giá nỗi cô đơn chỉ như câu chuyện kể
Gấp sách vào là có thể cười tươi...

Em luôn bảo mình là nhạy cảm ít thôi
Nhưng mà có lẽ em mãi không làm được
Em không mạnh mẽ như điều em vẫn ước
Có lẽ mỏng manh... như thế mới là em.




Nỗi buồn của em có lẽ mãi thành quen
Và nỗi nhớ anh cũng bớt từ độ ấy
Anh sẽ trách em khi buông lơi như vậy
Nhưng lòng em thì.. .anh có hiểu được không?

Xuân, hạ đi qua rồi lại tới thu, đông
Tình yêu như mây, lửng lơ và vô hướng
Em hôn tháng Ba bằng nụ hôn sầu muộn
Hóa ra lòng Xuân cũng có lúc hóa Đông...

Thoa Pyo

TUỔI TRẺ ÊM TRÔI VƠI BỚT NHỮNG MUỘN PHIỀN
Mình đã có trong hành trình tuổi trẻ
Người để thương, như thế cũng đủ rồi
Đừng nghĩ nhiều chuyện xa xôi người ạ
Chỉ cần giờ mình hạnh phúc thế thôi.

Dù sau này chúng mình phải chia đôi
(Chẳng ai muốn, nhưng đời, ai biết trước)
Thì đừng oán than hay tính toan mất được
Vì ngày hôm nay đã sánh bước yên bình.




Nhưng thế nào thì hãy cứ luôn tin
Vào tình yêu mình cùng nhau vun đắp
Để hôm nay, giữa ồn ào, tấp nập
Thấy một nụ cười là ánh mắt bình yên.

Và được mỉm cười khi nhắc một cái tên
Được thấy nắng lên bên hiên nhà mỗi sớm
Và được quan tâm sau ngày dài bề bộn
Tuổi trẻ êm trôi, vơi bớt những muộn phiền.

Lai Ka

Tự bao giờ
Tự bao giờ ta chẳng hỏi thăm nhau
Để yêu thương bỗng nhiên thành …đã cũ
Khoảng trời em - Khoảng trời anh chẳng đủ
Ta lỡ lạc đường đi tìm khoảng trời riêng

Tự bao giờ ta đánh mất niềm tin
Không bán buôn những vui buồn khuya khoắt
Bàn tay ta đã bao lâu chưa nắm chặt
Để gió vô tình… ta lạc mất đời nhau



Tự bao giờ ta kẻ trước người sau
Chẳng đi chung trong những chiều gió thốc
Cung đường xưa giờ đây đơn độc
Nhìn hai đứa khờ…giờ bỗng hóa “người dưng”

Tự bao giờ ta chua chát “đã từng”
Đã từng yêu thương, đã từng ân ái
Đã từng thề non, đã từng điên dại
Đã hạnh phúc cười ta tính chuyện trầu cau

Tự bao giờ ta vội bước qua nhau
Như người dưng như hai người xa lạ
Câu thề xưa bây giờ ai ….phá giá
Lăn lóc lề đường sau mấy bận bể dâu

Tự bao giờ ta chỉ có niềm đau…

sưu tầm

ĐA ĐOAN
Em mỉm cười ngay cả lúc đớn đau
Vì em không biết phải khóc thế nào cho đúng
Chỉ sợ giọt nước mắt tràn mi làm cho em ngã gục
Trong những phút giây tủi khổ của cuộc đời

Đời xô đẩy đến kiệt cùng nên em đành già trước tuổi đó anh ơi
Để giọt lệ khô chưa kịp rơi em đã vội cười khỏa lấp
Em phó thác trời ,mặc đa đoan ngửa - sấp
Đến khi trầy xướt lòng ,em lại về để úp mặt vào đêm




Anh hỏi em rằng '' có ngốc quá không em ?
Con gái mỏng manh ,yếu mềm là vốn dĩ''
Em sợ lắm anh ơi ,nếu mà trở nên ủy mị
Ngã không ai nâng ,sao vực dậy chính mình !

Sóng gió cuộc đời phủ tăm tối điêu linh
Em gào thét trong lặng thinh
Em thương mình đến tội
Mái tóc huyền đen em chải hoài vẫn rối
Bóng đổ nghiêng
Em nghiêng che buổi chiều gầy

Em lại ru mình với vạn nỗi sầu vây !

Ngọc Nhu 

Chúng mình bây giờ ...
Chúng mình bây giờ chỉ là những người dưng
đứng lặng bên đời mình để nhìn cuộc đời kia sống tiếp
cũng có lúc nghĩ về nhau khi hết ngày mỏi mệt
cũng đã giả sử rằng ".còn bước tiếp...thì sao?"

Chúng mình bây giờ xa lạ như ngày nắng với trận mưa rào
như đi giữa ồn ào và thấy ai cũng đều hối hả
vậy mà có một thời xem nhau là tất cả
vậy mà có một thời đã luôn nghĩ về nhau

Chúng mình bây giờ đều là những người có quá khứ đằng sau
có những ngày thấy trái tim mình nhàu tươm phát khóc
rồi thấy cuộc đời cũng có lúc bão giông và nhiều khó nhọc
muốn được sẻ chia vì biết sợ sự cô độc rồi




Chúng mình bây giờ nghĩ về nhau,đôi lúc cũng thấy vui
đôi lúc là những nghĩ suy đi hết đời mình cũng không hiểu nổi
tự nhận về mình bao nhiêu lầm lỗi
giả sử bây giờ làm lại liệu sẽ đổi khác hay không?

Chúng mình bây giờ chỉ là những người dưng
đứng giữa lằn ranh của hai mùa sắp đến và rồi đi khấp vội
anh chọn quay lưng bước về phía mùa thu có lá vàng ngập lối
em đi về mùa đông và cố quên bàn tay đã từ chối giữ mình

Chúng mình bây giờ và sẽ mãi lặng thinh
em không thể nói tiếp những điều mà mình từng nghĩ
anh lại trờ về với nhiều thói quen đã trở thành cũ kĩ
nhung nhớ ít nhiều có lẽ chỉ đôi khi...

(P2T)

Thứ Hai, 25 tháng 6, 2018

NÓI VỚI ANH
Có một điều em muốn nói với anh,
Khi tất cả giờ đã thành quá khứ...
Em không còn buồn vì những điều đã cũ,
Quả đúng thời gian là phương thuốc nhiệm màu.



Dẫu chúng mình không thể đến với nhau,
Em vẫn sẽ nguyện cầu cho anh hạnh phúc.
Lời hứa ngày nào sẽ trở thành hiện thực,
Hai đứa về sau rồi sẽ được yên bình.

Nếu có ai hỏi về chuyện của chúng mình,
Em sẽ nói đó là mối tình rất đẹp,
Đẹp đến nỗi hai người thôi bước tiếp
Để những mộng mơ hẹn lại kiếp sau này...

Cảm ơn một người từng đã nắm chặt tay

Du phong

GỬI LẠI THỜI GIAN
Chuyện đã cũ xin người thôi nhắc lại
Để nỗi đau theo quá khứ nhạt dần
Để ta quên hết một thời thời vụng dại
Và không còn tiếc nuối một người dưng.



Người đã cũ xin thôi không nhớ nữa
Thuở mộng mơ ngày ấy cũng xa rồi
Những lời yêu thương, những lời gian dối
Cũng chỉ đều là dĩ vãng mà thôi

Chuyện đã cũ ta không còn trách nữa
Chỉ như cơn gió nhẹ lướt ngang đời
Người cũng sẽ quên như chưa từng nhớ
Thương yêu nào rồi cũng sẽ phai phôi.

VÂN JENNY

Em-cô gái đơn côi
Em chưa bao giờ chạy trốn một tình yêu!
Chỉ bởi quanh em có quá nhiều cạm bẫy...
Nên em sợ một ngày trái tim mình rơi gãy,
Bởi trót đem trao vội vã nhầm người.

Em chưa bao giờ cảm thấy bớt chơi vơi,
Khi một mình loay hoay giữa cuộc đời không êm ả.
Chỉ là em không muốn một bàn tay xa lạ
Nắm lấy tay mình trong hối hả, rồi chợt buông...




Em chưa bao giờ muốn chọn nỗi buồn.
Ai muốn mình cô đơn khi người người hạnh phúc...
Chỉ vì...trong em luôn chất đầy ngờ vực,
Nên sợ mộng mơ bị hiện thực nhấn chìm.

Em chưa bao giờ thôi khao khát bình yên,
Không lo lắng, không muộn phiền chất chứa.
Nhưng có lẽ em cần thêm nhiều thời gian nữa
Mới có đủ tự tin đón đợi hạnh phúc về.

DU PHONG

CÓ NHỮNG NGƯỜI ĐÃ TỪNG RẤT THƯƠNG NHAU
Có những người lặng lẽ bước qua cuộc đời nhau
Như một phép màu đã được sắp đặt trước
Rồi tự hỏi có mấy ai là quên được
Những hiểu lầm vụn vặt mà làm họ cách xa

Có những người chỉ để trong lòng mà không nói ra
Về một người cũ đã hằn sâu trong màu kí ức
Có thể là nó sẽ luôn chần chực
Nhưng để đấy thôi cũng chẳng biết làm gì




Có những người thích buồn và cười hiếm khi
Thích ngồi một mình và nghe chuyện buồn từ radio cũ
Họ tự nhủ rằng bởi duyên này chưa đủ
Nên ngậm ngùi đi cùng nhau một đoạn đường ngắn mà thôi

Có những người từng hứa về một hạnh phúc xa xôi
Về một mái nhà có thêm vài ba chú cún nho nhỏ
Hai người sẽ cùng nhau chăm giàn hoa leo trước ngõ
Rồi thêm tiếng trẻ thơ vui cửa vui nhà

Có những người quen lại bỗng hóa thành xa
Cười chào nhau mặc trong lòng còn đầy bão tố
Có những người còn yêu nhau sau bao mùa lá đổ
Nhưng chẳng thể nào trở lại giống ngày xưa.

Thanh Luận

CHỢT MỘT NGÀY MỌI THỨ THẬT BÌNH YÊN !!!
Chợt một ngày lòng thấy rất bình yên
Chẳng suy tư chẳng buồn phiền gì nữa
Chuyện đã qua ..có gì mà chọn lựa
Buông tay rồi.. lời hứa chỉ hứa thôi

Chợt một ngày nụ cười nở trên môi
Lại đẹp xinh đón chờ ngày mới đến
Mắt biếc xanh vẻ hân hoan dễ mến
Em trở về cô nhóc thuở không anh



Chợt một ngày mây lẳng lặng cứ xanh
Gió vẫn hát ru từng nhành hoa nở
Trái tim gầy vẫn đong đầy nhịp thở
Thấy quanh mình mọi thứ chẳng đổi thay

Chợt một ngày em học cách buông tay
Chẳng nhớ mong những tháng ngày qua nữa
Bình yên về cho tin yêu thắp lửa
Không ồn ào dẫu một nửa không nhau

Chợt một ngày.. bước qua hết niềm đau.
Bình yên mà không phải sẽ quên mau
Mà vẫn nhớ nhưng không đau lòng nữa
Thả yêu thương trôi theo ngàn hẹn hứa
Em đi về nơi ấy phía không anh ......

SƯU TẦM

CÓ.....

Có nhiều lúc thấy mình rất mỏi mệt
Muốn ngủ vùi quên hết chuyện đã qua
Ở ngoài hiên mưa vẫn phủ nhạt nhòa
Chẳng sẻ chia, hòa thêm vào...nước mắt...

Phải làm sao để quên đi sự thật
Cuộc sống buồn chất chứa những lo toan
Bờ vai gầy nặng trĩu bởi vô vàn
Những khổ đau đan vào nhau...chằng chịt...




Có nhiều lúc muốn một bàn tay xiết
Chẳng nắm hờ để biết không cô đơn
Để ký ức sẽ mãi bị vùi chôn
Để nỗi buồn chỉ còn trong...quá khứ...

Có nhiều lúc đưa mắt nhìn tư lự
Chiếc lá rơi nhẹ bẫng giữa không trung
Quặn thắt tim bởi ai đó đã từng
Rời bỏ ta... giữa lưng chừng...hạnh phúc...

Có nhiều lúc trái tim này thúc giục
Mở lòng ra để đón ánh dương sang
Kéo hờ xong lại mải miết vội vàng
Đóng chặt vào chẳng mở toang...lần nữa.....
Vì vết thương vẫn mãi... chưa thể lành...

Sưu tầm 

Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2018

BIẾT ĐẾN NƠI ĐÂU CHỈ CÓ MỖI YÊN BÌNH
Khi những nhọc nhằn đè nặng ở trên vai
Là lúc người ta thấy lòng mình chùng xuống
Những điều nhỏ nhoi bỗng trở thành ước muốn
Giá được vui cười như thuở còn bé thơ

Cơm áo gạo tiền chôn vùi cả ước mơ
Có lúc người ta thấy cuộc đời tẻ nhạt
Cứ mãi chạy đi, vội vàng như trẻ lạc
Giữa những nẻo đời thật lạ lẫm, xa xôi




Có lúc người ta phải cắn chặt đôi môi
Để giấu hết đi, đừng bật ra tiếng khóc
Rồi chợt thấy mình giống như một kẻ ngốc
Cứ khóc rồi cười giữa lọc lừa, dối gian

Biết đến bao giờ đôi chân ngừng lang thang?
Biết đến bao lâu cuộc đời thôi khó nhọc?
Biết đến khi nào thôi một mình bật khóc?
Biết đến nơi đâu chỉ có mỗi yên bình?

 Tâm Di 

Thứ Năm, 21 tháng 6, 2018

Chỉ Một Lần
Chỉ một lần ...
Cơn mưa hạ rơi rơi
Em bỗng đẹp như một thời con gái
Anh bỗng ngẩn ngơ đứng nhìn mê mải
Sân trường vắng người nên mắt ngoái tìm nhau

Chỉ một lần ...
Em e thẹn gật đầu
Mưa như ngừng rơi trong trí anh từ đó
Anh đã ấp úng những gì không nhớ rõ
Nắng bỗng ửng hồng sưởi ấm một tình yêu

Chỉ một lần ...
Anh khờ khạo bao nhiêu
Không kịp hiểu dù một điều giản dị
Bởi trái tim đã làm nhoà lí trí
Anh chỉ thấy buồn như không thể buồn hơn




Chỉ một lần ...
Trong trống trải cô đơn
Em chợt khó hiểu với giận hờn vô cớ
Anh dẫu vô tư đã bắt đầu biết sợ
Rằng ta sẽ không đi hết con đường

Chỉ một lần ...
Mưa da diết yêu thương
Mưa rơi ngoài sân trong lòng anh vỡ
Anh như chết đi giữa niềm nhung nhớ
Mỗi hạt mưa rơi còn thấy bóng hình em

Cứ mỗi lần ...
Mưa nhè nhẹ trong đêm
Phố hiu quạnh với anh đèn lay lắt
Anh trống trải với cửa lòng đóng chặt
Nghe tiếng mưa rơi còn nhớ hôm nào ...

sưu tầm

Có khi là cần yêu một ai đó
Có khi là cần yêu một ai đó
Để quãng đường về mỗi tối bớt dài
Và ngày cuối thu sẽ không còn lạnh
Khi có một người tựa khẽ bờ vai.

Có khi là cần yêu một ai đó
Để chúc mình cho những giấc ngủ ngon
Người có biết đâu rằng ta chả ngủ
Ngẩn ngơ ngồi nhớ vệt môi son…




Có khi là cần yêu một ai đó
Để mỗi cuối tuần thôi nỗi cô đơn
Sẽ lại yêu thương, hờn ghen, mong nhớ
Và âu lo làm sao mỗi lúc giận hờn.

Có khi là cần yêu một ai đó
Để nhắc rằng tình cũ đã xa rồi
Nên mở cửa trái tim thêm lần nữa
Cho những tình yêu mới sinh sôi.

Có khi là cần yêu một ai đó
Vì một ngày nhơ nhớ nụ cười
Và vì một bài thơ viết vội
Đề tặng một người: này, cô gái ơi…

(Trần Việt Anh)

CON TRỞ VỀ
Thế giới quên con...con lại trở về nhà
Trở về với vại dưa cà của mẹ
Về để nghe ba mỉm cười khe khẽ
"Lớn tướng rồi...vẫn như đứa trẻ con."

Con trở về để nhắm mắt ngủ ngon
Sau bon chen người không còn vướng bụi
Con trở về hít hà mùi bếp củi
Hơi ấm yêu thương len lỏi mỗi tế bào.




Con trở về để vực những khát khao
Sau những lo toan mà phần nào quên mất
Con trở về tránh xa đời tất bật
Nghe bà cười trong đôi mắt nhăn nheo.

Con trở về để nghe gío đê reo
Xem đàn heo xinh, béo tròn mũm mĩm
Con trở về sau những ngày tắt lịm
Nhen yêu thương trong mỗi nhịp tim đầy.

Lai Ka 

MỘT CHÚT
Em có tham lam gì đâu
Chỉ muốn yêu thương cho thắm màu mắt biếc
Chẳng cần nguyện thề trường tồn, bất diệt
Chỉ cần bờ vai gầy, một cái siết tay thôi.

Chỉ một ánh nhìn, một đôi chút chạm môi
Một câu động viên, một vài lời an ủi
Một chút tin yêu giữa tổn thương trần trụi
Một chút cúi đầu để xin lỗi, thứ tha.




Một chút buồn khi ai đó đi xa
Một chút xót xa khi người ta buồn, khóc
Một chút quan tâm giữa dòng đời khó nhọc
Một cái xoa đầu khi khóe mắt em cay.

Chỉ cần một lời:" Đừng khóc, có anh đây."
Một nụ cười tươi giữa ngày giông bão
Một tiếng yêu ngập ngừng, không giả tạo
Một ánh mắt hiền cho màu tóc thêm xanh.

Lai Ka

Thứ Ba, 19 tháng 6, 2018

CƠM NGON HƠN KHI CHỒNG BIẾT THƯƠNG MÌNH
Anh đi làm, em cũng đi làm
Việc cơ quan vẫn mỗi ngày tám tiếng
Sao về nhà chỉ em lo mọi việc
Anh nằm biếng lười hay cắm cổ xem phim.

Em nhờ gì anh cũng chỉ ngồi im
Nói không biết, em làm đi cho lẹ
Nếu đổi lại em cũng ngồi như thế
Liệu cơm canh ai sẽ nấu mỗi ngày?


Em chỉ muốn anh giúp đỡ một tay
Nhặt mớ rau hay củ hành, củ tỏi
Thi thoảng quay sang, nhìn em cười và hỏi
Cái này làm thế nào, sao khó quá vợ ơi.

Chỉ như thế, em sẽ thấy rất vui
Dù anh vụng làm rối tung cả bếp
Nhưng như thế sẽ khiến em bớt mệt
Cơm ngon hơn, khi chồng biết thương mình.
Lai Ka 

EM CÒN YÊU MÌNH LẮM
Ngày hôm nay em không còn buồn nữa
Không có thì giờ để mà nhớ thương anh
Em bận yêu em, bận lo lắng cho mình
Bởi em phải đẹp xinh như em đã.

Em không còn coi anh là tất cả
Là bầu trời, là cuộc sống của em
Em phải mỉm cười, phải làm mình vui lên
Mà bấy lâu em vì anh quên mất.



Anh ra đi khi mặt trời vừa tắt
Em ngỡ như đánh mất cả cuộc đời
Nhưng em quên
...khi bình minh lên rồi
Nắng lại về tô làn môi em thắm.

Ai chẳng đau khi mất đi hơi ấm
Của một người mình đang rất rất yêu
Nhưng tương lai đáng để nghĩ hơn nhiều
Em nhận ra...em còn yêu mình lắm.

Lai Ka 

BUÔNG!
Anh chọn buông tay
Em thẫn thờ...cũng không níu giữ
Bởi tình yêu nào đâu bất tử
Và chẳng ý nghĩa gì khi còn lại...chỉ một bên


Anh đã chọn quên...
Em có còn lí do để nhớ?
Sống làm gì hoài niệm về quá khứ
Để mãi đắm chìm trong giấc mơ hoang

Em chẳng thể chọn cho chúng ta một kết thúc vẹn toàn
Khi anh làm dang dở
Em tự ru mình thôi buồn sau tiếng lòng tan vỡ
Cánh cửa đóng lại rồi, cánh khác sẽ mở ra.

NTLA 

Nhớ quê
Chiều hôm nhớ mùi khói bếp
Nao lòng một đứa xa quê
Thời gian trôi đi mãi miết
Nhớ quê mà chẳng quay về

Tháng 5 có một ngày tết
Mâm cơm của Mẹ còn đầy
Xa xôi con không về kịp
Khi còn tay trắng đôi tay



Bao năm dòng đời xuôi ngược
Đói lòng thèm bữa đoàn viên
Mà sao mong hoài chẳng được
Khi vai nặng gánh bạc - tiền

Năm nay vào ngày đoan ngọ
Ba gọi hỏi có được vui?
Nghe buồn trào dâng nhiều quá
Thưa vui! mà dạ ngậm ngùi

Nhưng mà Ba ơi tuổi trẻ
Không đi sao biết nhớ nhà?
Không đi làm sao có thể
Thấm tình ân nghĩa quê Cha.

(Mưa)

Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2018

Em nhớ anh một chút rồi từ nay sẽ quên mọi thứ



EM gượng cười cho đau đớn qua đi.
NHỚ thương kia xin khắc ghi vào ký ức.
ANH của hôm qua...cho em nhiều day dứt..
MỘT nữa con tim... như rạn nứt vô tình..

CHÚT sai lầm...em quên hết chính mình.
RỒI thời gian mối tình ta vụn vỡ.
TỪ 2 người yêu thương như chồng vợ.
NAY đã thành duyên nợ của hôm qua.

SẼ là ai phải gánh những xót xa.
QUÊN hay nhớ khi đã là kỉ niệm.
MỌI điều xung quanh cũng giường như tắt lịm.
THỨ duy nhất em cần ....giờ xin hãy ngủ yên...

 Kim Ngân

EM CHỈ CẦN MỘT MÁI ẤM BÌNH YÊN!!!
Em không cần một người nói thương em
Vờ quan tâm rồi ơ hờ bỏ mặc
Để lại em chỉ một mình gom nhặt
Chút ngọt ngào trong hai tiếng:
...“Rất thương!”...

Em không cần một người nói nhớ mong
Nói vấn vương qua đôi dòng tin nhắn
Lại không chọn tưởng tin đủ cho em gửi gắm
Sau tất cả yếu mềm của ký ức hôm qua.




Em không cần một cuộc sống xa hoa
Xe đẹp, nhà cao, bữa cơm chiều lạnh lẽo
Mỗi đêm về một mình em quạnh quẽ
Bên bốn bức tường…đón đợi…chút vầng dương…

Em chỉ cần một người giữa bão giông
Siết chặt tay em: “Anh đây rồi, đừng sợ...”
Hạnh phúc giản đơn đến từ điều rất nhỏ
Là lúc yếu lòng có ai đó cạnh bên!
Em chỉ cần một mái ấm bình yên!!!

HànVũ

Tự nhủ
Tự nhủ lòng: Mình phải mạnh mẽ hơn!
Một chút cô đơn, ai chẳng từng nếm trải,
Có nỗi buồn nào theo ta được mãi,
Có hạnh phúc nào trốn chạy cả đời đâu.

Tự nhủ lòng: Nếu chẳng phải của nhau,
Chấp nhận thương đau, vui lên mà sống.
Cuộc đời này dài rộng,
Một nửa của mình đợi đâu đó đằng xa.




Tự nhủ lòng: Những kỷ niệm đã qua,
Xem tất cả như là điều vô giá!
Dù ngọt ngào, sướng vui hay khổ đau, buồn bã,
Cũng chỉ còn trong dĩ vãng mà thôi.

Tự nhủ lòng: Bình yên sắp đến rồi,
Phía sau một ngày mưa là một ngày nắng ấm,
Trút hơi thở nặng nề, cười thật tươi phấn chấn:
“Hạnh phúc à, tớ đợi cậu, ở đây!”

Tự nhủ lòng: Mình may mắn lắm thay,
Thêm một ngày được sống là một ngày đáng sống!
Cuộc đời này thế mà công bằng lắm,
Biết quý bản thân mình mới xứng đáng được yêu.

Tự nhủ lòng: Đời đẹp biết bao nhiêu!

DU PHONG

EM KỂ ANH NGHE
Em kể anh nghe chuyện cô gái cô đơn
Mang những nỗi buồn rải khắp đường tuổi trẻ
Cô cũng nhiều lần tự nhủ mình mạnh mẽ
Nhưng những chông chênh cứ thế khiến cô sầu.

Em kể anh nghe khi ngày mới bắt đầu
Cô ấy mỉm cười, tô màu môi đỏ thắm
Tự nhủ hôm nay là một ngày đầy nắng
Nhưng đến cuối ngày mưa trĩu nặng đôi vai.




Em kể anh nghe chuyện về những đêm dài
Cô ấy một mình nằm so vai, bật khóc
Trưởng thành thật ra là những ngày khó nhọc
Dù phải quen dần, nhưng đôi lúc cô quên.

Em kể anh nghe chuyện về những nỗi niềm
Cô ấy đã chôn vào một miền sâu thẳm
Nhưng anh biết không mỗi lần cô nhắm mắt
Tất cả hiện về làm cô rất rất đau.

Em kể anh nghe về những tháng ngày sau
Chắc sẽ có người giúp cô lau nước mắt
Nhưng ngay bây giờ những cô đơn là thật
Trưởng thành nghĩa là phải chấp nhận, phải không?


 Lai Ka
CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM