Thứ Ba, 20 tháng 11, 2018

Thầy


Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi

 Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
 Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn

 Cho chúng con định hướng tương lai
Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...

                                     Ngân Hoàng

Thứ Ba, 13 tháng 11, 2018

Tháng Mười Một
Tháng Mười Một
Mùa Đông
Bếp hồng đỏ lửa
Lũ chim Sâu trong vườn không hót nữa
Vội di cư sợ gió lạnh theo về

Mẹ ngồi nhặt nhạnh thóc đất giữa bờ đê
Tay sàng sảy sau vụ mùa mới gặt
Bố ngồi lui cui chẻ lạt
Cái đóm phơi dải khắp hiên nhà

Chị lặn lội thân gầy rạ cắt ở đường xa
Đem bó lại, cho vào quang gánh
Quẩy lên lưng :" mùa Đông dù rất lạnh
Bò ăn rơm, rạ có để đun rồi.."



Con trở về dựa phải bức tường vôi
Thơ ấu cũ chỉ còn trong kỉ niệm
Chị lấy chồng xa biết bao mùa chẳng đến
Cây Táo sau vườn nở đỏ cả chờ mong

Mẹ già rồi quên chải tóc giữa hiên
Bố bệnh tật sau tháng ngày chống chọi
Tuổi thanh xuân nơi chiến trường lửa khói
Những trầm ngâm phủ kín tuổi thơ mình..

Con trở về sao chẳng thấy bình minh
Làng đổi mới, nhà cao tầng san sát
Giếng nước, bờ đê giấu cọng rơm mùa gặt
Mà không sao quên được những tháng ngày..

Con trở về lật ngửa bàn tay
Cũng gầy rạc những phong trần dạo đó
Chẳng làm sao gói được thời son trẻ
Buộc lại giấc mơ năm cũ
đã xa rồi..

TrầnThànhVinh

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2018

Chúng ta bắt đầu quên lãng những thói quen
Chúng ta bắt đầu quên lãng những thói quen
Mà trước đó, chưa bao giờ như thế
Đời bận bịu quá, giữa khúc quanh dâu bể
Yêu thương mong manh...chẳng biết dạt chốn nào...

Chúng ta quên dần thói quen "nhớ..biết bao..."
Quên điện thoại cho nhau, ngay khi mình rảnh rỗi
Thậm chí bắt đầu có vài lời nói dối
Nên những ánh nhìn bỗng sợ chạm thấy nhau.

Chúng ta quên dần thói quen muốn gần nhau
Anh quên cầm tay em khi qua đường như trước
Quên lau cho nhau, giọt mồ hôi mặt ướt
Anh quên hỏi em: " Hôm nay thấy thế nào?"



Trời đông hôm nay, tìm khó một vì sao
Em mải miết, loay hoay...như đời không lối thoát
Em cũng quên dần, rằng mình luôn thích hát
Bởi trước đây buồn, em luôn hát....em nghe...!

Chúng ta quên dần lời hứa hẹn đi xa,
Quên về mong ước cây tình yêu đơm trái
Dù em vẫn muốn đợi anh là mãi mãi
Chỉ sợ đời người ngắn ngủi mà thôi...!

Chúng ta bắt đầu, quên mới chỉ...thế thôi...!
Nhưng em cũng hiểu tình yêu đang rạn nứt
Tình yêu tạo thành từ những điều nhỏ thật
Nhưng dễ tan tành, bởi...nhỏ nhặt...phải không?

Chúng ta quên dần hỏi nhau "...có mệt không?"
Ít nhất hôm nay mình đang quên như thế!
Dấu yêu của em!
mình bên nhau mãi nhỉ...?
Suốt cuộc đời này...mình đừng thế được không?

ThoaPyo

Là những ngày mưa như thế
Là những ngày mưa như thế
Khi những khát khao không ôm nổi bầu trời
Ta thấy phố ứ đầy nước mắt
Và thấy mình cũng xa xôi...
xa xôi...

Tuổi trẻ này là những chuyến rong chơi
Sao con tàu ta đi chỉ thấy ngày đơn độc?
Những đêm một mình nằm nghe tóc khóc
Thấy đắng đót lòng, đắng đót cả giấc mơ!


Ta phải làm gì để hiện hóa những cơn mơ
Để thanh xuân đáng yêu hơn những ngày muốn trốn
Cuộc sống thì dài, cuộc đời thì bận rộn
Chỉ thấy cô đơn trên xấp lịch xé cào.

Chắc phố cũng buồn cho những khát khao
Trong khi ta chẳng biết làm gì!
Ngoài ước mình xù xì như thân cây mùa giông bão
Tuổi trẻ của ta là những ngày khó bảo
Đi đi, về về trong mênh mang xa xôi...

Cụng ly nào...
Đừng khóc nữa Phố ơi
Ta say nào...
Rồi cùng nhau... say tiếp!

Thoa Pyo

YÊU MỘT NGƯỜI Ở XA
Gió trở mình, mùa đông đến rồi em
Nhớ đắp thêm tấm chăn mềm kẻo lạnh
Anh biết rõ tính em ương ngạnh
Cứ cậy mình khỏe mạnh mà lười chăm.

Xa thế này anh chẳng thể đến thăm
Nếu em ốm, nằm một mình, anh xót
Dăm lời hỏi thăm, vài câu dịu ngọt
Cũng chẳng làm sức khỏe tốt lên đâu.


Em cứ yên bình nghĩ về những ngày sau
Ngày mình bên nhau đến răng long đầu bạc
Mọi khó khăn cứ để anh gánh vác
Chua chát lớn lên, trái chín sẽ ngọt ngào.

Em cứ yên bình vẽ nên những khát khao
Tương lai luôn vẫy chào ước mơ em tỏa sáng
Anh cũng đang mong từng ngày từng tháng
Những sáng bình minh
mình nắm tay nghe gió hát thì thào.

Em đừng buồn
xa cách ấy chẳng bao
Nếu tình yêu ta đứng cao hơn tất cả
Yêu một người ở xa, anh biết em vất vả
Anh nguyện trả lại em, hạnh phúc một ngày gần...

 Lê Hồng Mận