Thứ Bảy, 28 tháng 7, 2018

HÃY NÓI YÊU THÔI,  ĐỪNG NÓI YÊU MÃI MÃI…
Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi,
Bởi chuyện chúng mình còn dài lắm Anh ơi!
Đừng hứa nhiều rồi cứ lại buông lơi…
Để niềm tin đợi hoài chẳng thấy.

Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu Em-yêu nhiều đến vậy,
Bởi yêu quá nhiều sẽ chóng nhạt bờ môi.
Cứ yêu ít thôi, xin đừng có vội,
Để qua mỗi một ngày có thứ để ta yêu.




Hãy nói yêu thôi, chứ đừng nói ngày sau sẽ hạnh phúc thật nhiều
Em chăm chút cửa nhà còn Anh sẽ đón con
Hãy nói yêu thôi, khi hiện tại vẫn còn
Chứ đừng nghĩ về tương lai để mỏi mòn suy nghĩ.

Hãy nói yêu thôi, chứ đừng thề Anh nhỉ?
Bởi trong tình yêu tránh làm sao những ích kỷ cuộc đời
Đẩy khoảng cách hai ta cứ thế tự xa rời
Nên nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi.


 Sưu tầm

Chỉ cần một người thực tâm...
Chỉ cần một người thực tâm mà yêu
Tựa bờ vai kệ những chiều bão nổi
Nắm bàn tay lúc chông chênh, bối rối
Một ánh cười cho mỏi mệt biến tan.

Không cần đâu những hứa hẹn vô vàn
Rồi buông bỏ vì trái ngang, bão tố
Một lời nhắn thôi "Người ơi, rất nhớ !"
Đã đủ ấm lòng sau trở trăn đêm !




Hạnh phúc là gì giữa nhớ và quên ?
Ta chỉ biết đáp đền điều xứng đáng
Một giọt tình say, trọn đời dốc cạn
Có người bên ta chuyếnh choáng, yêu chiều.

Chỉ cần một người thực tâm mà yêu
Mặc nhân thế có bao điều buông dở
Chuyến tàu năm nao
ta, người .. đều lỡ
Có phải vì trăn trở
đợi cùng đi ?

Khắc Ghi



Cái ngày...
Cái ngày thương kẻ bạc tình
Cha thường hay bảo: "Con mình dại mang"
Mẹ buồn: "Con phận hồng nhan"
Con thì cãi bướng... lầm than cả đời ...

Cái ngày bị họ bỏ rơi
Mới đau mà thấm những lời mẹ cha
Xót xa chẳng dám về nhà
Mẹ hay tin được lân la đi tìm...

Cái ngày thấy vết chân chim
Của cha trên mắt lặng im điếng người
Bao năm đổi lấy nụ cười
Chẳng hề ngoái lại một lời hỏi han...
Cái ngày thấy những nếp nhăn
Hằn trên trán mẹ mà đăm đăm buồn




Nửa đời con đánh mất hồn
Khóc cho một kẻ vẫn luôn dối lừa
Vậy mà quên tiếng dạ thưa
Hay về nhà lúc gió mưa, bão bùng

Bao năm khóc bởi người dưng
Mà chưa rơi lệ khóc cùng mẹ cha
Bao năm mẹ vẫn vị tha
Tình cha vẫn ấm... luôn là bao dung...

Tiểu Tử HK

NGƯỜI ĐÀN BÀ SAU BÃO
Có những ngày cảm giác mình như một bông hoa trong bão tả tơi
Đứng Giữa cuộc đời cô đơn với bao trách hờn tủi nhục
Lúc đớn đau yếu mềm là lúc
Người bên mình lần lượt quay lưng...

Có những ngày khóe mắt rưng rưng
Rồi tự lau khô tự nhủ lòng mạnh mẽ
Bước đi trong bão giông bằng đôi chân lặng lẽ
Tự xoa dịu lòng mình trong cả xót xa

Có những ngày bỏ lại đằng sau kỷ niệm hôm qua
Để bước trên thành phố xa hoa đầy lạ lẫm
Kẻ không nhà bước đi thật chậm
Mà dòng chảy ngoài kia nhanh đến không ngừng.




Có những ngày đi qua những cơn mơ.
Ta nhận ra mình không còn nhỏ bé
Muốn sống trầm lặng hơn trong trái tim người mẹ
Xây một ngôi nhà đủ để thương con.

Ta hiểu đàn bà sinh ra là để héo hon
Là để lo cho những đứa trẻ có duyên gọi mình là mẹ
Là để yêu thương những linh hồn nhỏ bé
Xây bình yên nơi ai đó trở về.

Người đàn bà đi qua nỗi tái tê
Lại muốn yêu con nhiều hơn như sự đắp bù ký ức...
Sống trầm lặng trong cuộc đời rất thực
Học cách đi qua cay đắng một mình.

Người đàn bà sau giông bão sẽ hồi sinh
Sau những thất vọng về cuộc đời lại khát khao được sống
Xây dựng thương yêu bằng ánh nhìn thật rộng
Để con thơ không tủi... PHẬN ĐÀN BÀ.


(Nghinh Nguyễn)

ĐA ĐOAN
Có thật lòng thanh thản được không anh?
Khi em đã chờ, nắng ngày xanh sắp cạn
Duyên chưa phai mà tình nay đã nhạt
Em học cách quên dần
.... để đêm về lại úp mặt vào tay



Những đau sầu sẽ chẳng hóa cánh bay
Một lần yêu là trăm chiều nhức nhối
Kẻ trước- người sau, yêu nhiều thành nông nổi
Em có tội tình gì...
Sao anh vô tình làm xơ rối ngọn mi ngoan!

Dòng lệ âm thầm vẫn tưới má đa đoan
Trắng xóa cả một vòng đời con gái
Anh đã ra đi, nỗi đau còn nằm lại
Hạnh phúc được không anh khi đã giết em rồi?


Ngọc Nhu

Chủ Nhật, 22 tháng 7, 2018

Em tập một mình
Em tập một mình tự đong đếm những cô đơn
Tự nhắc nhở bản thân phải cười nhiều hơn khóc
Tự mình lau khô những hạt sầu nơi khóe mắt
Tự chọc mình cười những lúc thấy không vui

Em lại một mình buồn khi nghĩ về cái gì đó thật xa xôi
Rồi cũng tự mình xuýt xoa, thôi kệ…
Vì ai biết mai này cuộc đời bao hướng rẽ
Nên lại một mình, em khe khẽ… phải vui!



Em tập bỏ những giận hờn vào chiếc túi màu vôi
Cột thật kỹ để thôi không buồn nữa…
Tập quên một người luôn làm em phải nhớ
Tập tô môi son, xinh xắn chốn đông người

Em tập một mình gói cất những chơi vơi
Mà cuộc đời chẳng thương em, trao tặng
Tập nhoẻn miệng cười khi bình minh ló dạng
Và tự nhủ với mình rằng: MAI NẮNG SẼ LÊN


Lê Trà My 

PHÍA KHÔNG NHAU
Hong khô tấm thân tàn sau một cuộc tình tan
em đã thôi hoang mang với những điều xảy đến
em hiểu được rằng, âu cũng là duyên phận
yêu thương đến nhường nào,
duyên chưa đủ, phận chưa đầy,
thì mình cũng đành thôi.

Mình là người cũ của nhau rồi,
sao em vẫn còn thương?
kí ức đậm sâu kia, em vẫn còn giữ lại
rồi ngày mai, hay sau này, hay là mãi mãi
em sẽ quên tất cả đi hay cố chấp giữ gìn…




Mình giữ sự lặng thinh
kể từ ngày chúng mình chia lối đi thành hai ngã
nhưng trong thật tâm, em sợ giữa dòng đời hối hả
anh không biết được rằng, em vẫn còn rất thương.

Khoảng trời yên bình của chúng mình vẫn còn đó,
nhưng thời gian phủ bụi mờ, lấm lem
cuộc sống anh bây giờ có bình yên như lời mình đã hứa?
em không buồn thêm nữa
vì mình đã chọn bước về phía không nhau.

Tâm Di 


Ta thương người lắm chứ
Trái tim nhau ta đã cầm bất cẩn
Dẫu biết trước tình yêu khó giữ vô cùng

Ta thương chứ
Ta thương người lắm chứ
Mối tình này ta gìn giữ, chăm lo
Đã không còn biết đến những so đo
Người yêu một, ta nên yêu lại mấy



Nhưng tất nhiên đời chẳng suôn sẻ vậy
Ta đã cầm chặt quá, đến tuột tay
Ta mất người như mất quả bóng bay
Cứ đứng trông theo mà chẳng biết làm thế nào cho phải.

Ta hiểu chứ
Ta dở và
Ta dại.

Nhưng có lẽ cuối cùng rồi phải thế
Mình làm sao nín thở được mỗi ngày
Nâng niu một sợi tơ trời bằng cả bốn chân tay
Hạnh phúc đích thực phải là thứ có thể đậu trên vai
Chứ không thể là thứ phải run run ghì giữ.

Dù thương chứ, ta thương người lắm chứ.

 Nguyễn Thiên Ngân

TIN EM ĐI:RỒI ANH SẼ LẠI YÊU!
 Anh hãy cứ bước qua mùa đông
mà không cần thiết có một bàn tay ấm
dù lúc nhói lòng anh sẽ buồn nhiều lắm
nhưng tin em đi:Anh rồi sẽ lại yêu!

 Anh tự giấu mình sau những thứ chắt chiu
nỗi đau dồn nén chẳng còn rơi nước mắt
tuy chẳng khóc than cho những gì đã mất
nhưng sâu trong anh còn chờ đợi rất nhiều...

 Anh có thể dạy em tất cả mọi điều
rằng cuộc sống không dễ dàng như ta vẫn tưởng
rằng cảm xúc bên ngoài đôi khi chỉ là vay mượn
sống thật với mình rất khó có phải không?




 Tin em đi !anh sẽ lại có những mùa đông
và tay nắm rất chặt bàn tay khác
rời bầu trời xa những cánh chim bay lạc
tự tìm về đàn để kịp tránh đông...

 Anh có thể tin và cũng có thể không
nhưng cuộc sống đã bảo cho em biết
với những trái tim còn ấm nồng tha thiết
sẽ chẳng bao giờ tự giết chết nó đâu...

Anh hãy cứ tin dù chưa biết là bao lâu
có thể sẽ gần mà biết chừng xa hơn một chút
hãy cứ là anh vẹn nguyên từng giây phút
rồi sẽ có người lại sánh bước với anh!

P2T

EM GIẤU GÌ?
Em đang giấu gì sau đôi mắt nâu?
Mà tôi linh cảm điều gì sâu thẳm lắm
Có những băn khoăn giả vờ bằng trầm lắng
Có những nỗi niềm...chẳng biết có đúng không?

Em hay đưa mắt và nhìn mãi mông lung
Dường như khi ấy tận cùng là cô độc
Như cái lạnh về rít từng hồi gió thốc
Chợt đôi mắt kia lạnh buốt những mùa đông...

Trong đôi mắt em có cả một dòng sông
Khi trong vắt... khi oằn mình cuộn sóng
Khi những ưu tư nơi đáy lòng trĩu nặng
Và đôi mắt hiền bỗng vắng lặng,đìu hiu...




Em giấu gì sao cứ mãi chắt chiu?
Thương màu mắt phải chịu nhiều chất chứa
Em cứ là em,đừng giấu lòng mình nữa
Đừng để mắt buồn vờ nước mắt-nước mưa....

Trong đôi mắt kia có những chuyện xa xưa
Nhưng câu chuyện ấy không phải là cổ tích
mà lẫn đau thương nơi cõi đời tĩnh mịch
cũng chẳng bao giờ biết kết thúc buồn vui....

Em giấu gì sau đôi mắt nâu
Mà quá khứ cứ hằn sâu mãi thế
Biết đến bao giờ....một lần nghe kể
Em đã giấu gì sau ánh mắt xa xăm?

P2T

Không đành lòng quên
Có những điều chẳng thể đặt thành tên
Nên em không biết nên quên hay nhớ
Anh như bóng mây thoáng qua em một thuở
Không xa lạ nhưng cũng chẳng yêu thương

Không là tình nhân chẳng phải bạn bình thường
Chông chênh nơi lằn ranh mỏng mảnh
Nụ cười anh ấm mà sao trái tim giá lạnh
Nhốt em vào chật chội những xót xa



Đâu còn gì ở giữa hai chúng ta
Ngoài dư âm ngày xưa đắng đót
Đắng tới tận vào giây phút chót
Em mới biết chưa khi nào mình thuộc về nhau

Chiều hoàng hôn anh quay lưng bước mau
Bỏ mặc em đứng khóc cùng con phố
Bỏ mặc em cố gắng tự dành dỗ
Mặc em an ủi tất cả sẽ qua nhanh

Có nỗi đau lẩn khuất mang tên ”Anh”
Vẫn hoài ẩn hiện sau bao năm tháng
Em đã dặn mình rằng: chẳng đáng
Vậy mà… không đành lòng quên một kẻ vô tình.

Song Nhi

Thứ Tư, 18 tháng 7, 2018

Em có đồng ý lấy anh không ...?
Em có đồng ý lấy anh không ...?
Hãy gọi anh là chồng, để anh được gọi em là vợ ...
Chúng mình sẽ cùng nhau sinh những đứa con bé nhỏ ...
Và một gia đình chỉ có tiếng cười vui ...

Em đừng nghĩ hạnh phúc này chỉ có trong mơ thôi ...
Bởi anh biết đây không phải chuyện xa xôi, mà là rất thực ...
Nếu hai đứa mình, cùng yêu thương, cùng cố gắng ...
Thì hạnh phúc nào cũng đến với chúng ta ...

Qua bao nhiêu tháng ngày, anh biết mình chẳng thể cách xa ...
Nên anh muốn hai chúng ta sẽ hòa làm một ...
Sống chung mái nhà, cùng lắng lo, chăm chút ...
Để chúng mình là cặp vợ chồng hạnh phúc nhất thế gian ...




Em đừng lo dù cuộc sống sau này còn rất nhiều những gian nan ...
Nhưng anh và em sẽ cùng nhau san sẻ ...
Anh sẽ không để em một mình trong đêm khuya quạnh quẽ ...
Muốn cả cuộc đời này được che chở cho em ...

Làm vợ anh nha, chúng mình sẽ sống một cuộc đời bình yên ...
Một mái nhà ấm êm với khu vườn nho nhỏ ...
Cuối tuần thảnh thơi, em tưới cây, anh rẫy cỏ ...
Hoặc chúng mình ôm nhau ngủ đến trưa ...

Lấy anh nha, rồi vào những ngày mưa ...
Có anh ở bên em không còn sợ nữa ...
Anh sẽ về nhà ngày ăn cơm ba bữa ...
Không nhậu nhẹt, la cà, cho em nở nụ cười tươi ...

Làm vợ anh đi, anh không đợi được nữa rồi ...

Lai Ka

Đã bao giờ em nghĩ
Đã bao giờ em nghĩ
Đến một ngày không xa
Anh với em cùng sống
Hạnh phúc dưới mái nhà.

Mình có khu vườn bé,
Hoa rủ trắng bên thềm.
Trước cửa treo chuông gió,
Buổi tối hiu hắt đèn...

Mình nuôi chú mèo mướp
Nằm sưởi ấm trước sân.
Mình cùng nhau nấu nướng
Rồi đút cho nhau ăn...



Em không quá bận rộn,
Anh bỏ hết cuộc vui.
Tất cả thời gian rảnh
Chỉ dành cho nhau thôi...

Anh pha trà, đọc sách,
Em ngồi hát vu vơ,
Đùa với nhau khúc khích,
Cười cả trong giấc mơ...

Những ngày trời không nắng
Xách ba lô mình đi
Đến tận cùng thế giới
Chẳng cần nhớ chuyện gì.

Vào ngày không ngờ tới
Trong thế giới hai ta
Có hai thiên thần nhỏ
Gọi papa, mama...

Đã bao giờ em nghĩ
Mình sẽ sống một đời
Bên nhau, yêu nhau mãi
Ngày đó sắp đến rồi ❤️

Du Phong

Thứ Năm, 12 tháng 7, 2018

NỖI NHỚ MÀU NƯỚC MẮT

Nỗi nhớ có màu gì anh ơi?
Xanh ngắt tựa mây trời hay tím biếc như hoàng hôn mỗi chiều buông trên phố
Có phải nỗi nhớ như nắng vàng rực rỡ
Lấp lánh trong nụ cười anh ngày ta mới quen nhau

Không, không phải, hình như nỗi nhớ màu nâu
Ngọt ngào tan vào ly cafe hôm nào anh vừa khuấy
Ngọt ngào tan trên môi em đấy
Vụng dại nụ hôn đầu còn thơm môi em mãi không quên




Hay là nỗi nhớ màu đen?
Lúc giận hờn, em buông tay anh bước đi một mình đêm vắng lặng...
Nỗi nhớ màu tàn tro như khói thuốc anh đốt từng đêm trắng
Rã rời niềm đau.......

Thế rồi
ta đã lạc mất nhau
Để nỗi nhớ bây giờ trong veo màu nước mắt
Nỗi nhớ khiến tim bật khóc
Nghĩ đến chuyện xưa thôi...đôi mi em đã ướt nhoè rồi

Làm sao còn thấy được nỗi nhớ màu gì nữa
Anh ơi...


Anh và em có duyên mà không nợ
Xin lỗi em, đừng nhắn tin anh nữa
Chẳng thể nào anh trả lời đâu,
Anh biết rằng em sẽ rất đau
Nhưng thà thế về sau không đau nữa

Chiều về muộn, không anh chờ ngoài cửa
Chạy trên đường phải thật chậm nhe em
Đi giữa trưa, trời nóng phải xoa kem
Kẻo ánh nắng làm đen da em đó!




Nhớ về nhau là thói quen khó bỏ
Em quên dần để mau có người thương
Chuyện tụi mình như tiểu thuyết nhiều chương
Anh vụng dại đánh mất ngay chương cuối

Giữa thinh lặng, anh thì thầm tiếc nuối
Những ân tình ngày ấy chính anh nghe
Em chân thành như bãi cỏ, bờ tre
Chiều rớt vội, nắng vàng hanh nỗi nhớ

Anh và em, có duyên mà không nợ
Thương mấy rồi cũng người lạ, người dưng
Anh biết em đang nước mắt rưng rưng
Tìm khăn sạch cố mà lau, cưng nhé!

 (Mike Huynh)

Chúng ta lạc nhau lần này là mãi mãi
Phải làm những gì, cho hết ngày hôm nay?
Ngày mai, ngày kia, ngày hôm nào cũng vậy
Cuộc sống không em chênh vênh như thế đấy
Anh còn thương mấy cũng đã hóa người dưng

Thời gian lặng lẽ anh sống trong lưng chừng
Mệt mỏi hiện tại và buồn đau quá khứ
Để quên đi em, anh đã làm mọi thứ
Nhưng cố thế nào! Em vẫn mãi trong tim




Đằng sau lạnh lùng, và sau sự lặng im
Là bao nhớ nhung bao buồn phiền mệt mỏi
Muốn cầm điện thoại, nhắn một tin để hỏi
"Em thế nào rồi, bình yên không cô gái?"

Chúng ta lạc nhau lần này là mãi mãi
Biết là hết rồi, nhưng sao vẫn xót xa
Có đêm giật mình trong cơn mê vội vã
Chợt thấy em về, chợt thấy mình bên nhau

Lý trí nhiều lần tự kìm nén nỗi đau
Bảo rằng con tim... "Mày quên đi, đừng nhớ!"
Sao cứ nặng lòng, cứ tự mình trăn trở
Cô ấy đi rồi! Cô ấy chẳng bận tâm.

Vô Hối

Thương lắm tháng bẩy ơi!
Con đi dọc tháng bẩy của quê hương
Thấy bóng mẹ hằn in trong những ngày nắng cháy
Thấy mồ hôi cha rơi thành từng dòng chảy
Mặn đắng đất đen để ngọt lúa mùa.

Con đi dọc tháng bẩy có gió mưa
Trời oán trách chi nổi cơn giận dữ
Mẹ vẫn đồng xa, nơi vừa nắng lửa
Cha chẳng kịp về, mưa trú ở đâu?




Con đi dọc tháng bẩy đã bao lâu
Mà không đếm hết được những tảo tần của mẹ
Không đếm hết được những giọt mồ hôi cha rơi trên cánh đồng đất nẻ
Cả những lần mưa ướt sũng mẹ cha...

Con đi giữa tháng bẩy bao la
Là đi giữa những hi sinh của mẹ
Là đi giữa tình thương cha dành cho con âm thầm lặng lẽ
Tháng bẩy nhọc nhằn, thương lắm tháng bẩy ơi!

 Nguyễn Công Tậu

Mình lạc mất nhau giữa cơn mưa tháng bảy
Cuối cùng thì chúng mình cũng để lạc mất nhau
Sau bao nhiêu tháng năm đã vẹn tròn hạnh phúc
Chiều tháng bảy mưa rơi rả rích
Có những nhớ mong đã hóa nước tan tành...




Nhớ một chiều tháng bảy năm nào ta cũng lạc mất nhau
Bởi bao nỗi giận hờn, bao ích kỉ vu vơ
Bởi bản tính trẻ con của em, bởi cái cách anh trưởng thành thật nhanh hơn bản thân em vốn dĩ
Và cố chấp, rồi buông tay... và bỏ lỡ
Giữa một trời chiều ướt đẫm những cơn mưa
Ta bỏ lỡ nhau giữa biển người vô tận
Ta hối hả với những niềm say riêng, những trái tim ấm khác
Mà đâu dễ có đôi lần nhìn lại
Người bên ta những tháng năm ngông cuồng trẻ dại nhất
Lại chính là người đâu dễ kiếm ở mai sau
Là anh, là em...
Là những trái tim vốn dĩ thuộc về nhau nhưng lại vô tình bỏ lỡ nhau bởi tháng năm ngờ nghệch.

Tuổi trẻ khờ dại
Năm tháng ngông cuồng.

Và ngày sau đi bên nhau sẽ là ai đó khác?
Liệu một ngày nếu chúng mình có duyên gặp lại
Một cái vẫy tay, một câu xin chào
Sẽ có thể không... như ngày đầu gặp gỡ?

 Trôi

Chúng mình đã chia tay
Hôm nay em vui lắm anh à
Muốn gọi điện cho anh nhưng không thể
Điện thoại cầm lên rồi đặt xuống trong lặng lẽ
Ừ, phải rồi, chúng mình đã chia tay...

Hôm nay em buồn, rồi em lại uống say
Muốn nhắn tin cho anh rồi kể lể
Tin nhắn soạn xong rồi, sao thấy mình ngốc thế?
Ừ, phải rồi, chúng mình đã chia tay...



Hôm nay em đọc được một bài viết rất hay
Muốn gửi link qua cho anh cùng đọc
Đôi tay em dừng lại trong khó nhọc
Ừ, phải rồi, chúng mình đã chia tay...

Hôm nay em thấy sao cuộc đời chỉ toàn những đắng cay
Chẳng ngọt ngào như những ngày có anh kề cạnh
Hôm nay sao em thấy mình là người bất hạnh
Có lẽ nào, vì mình đã chia tay?

(Nguyễn Thị Phương Thúy)

Tin nhắn không hồi đáp
Tôi gửi một tin nhắn...
Vào một đêm thật buồn
Đến số máy người lạ
Mà tôi đã từng thương

"Em bây giờ có ổn?"
Có sống tốt không em ? "
Tôi ngồi chờ người đáp
Mà xót xa theo kèm

Chắc người đã không đọc
Và cũng chẳng bận tâm
Nên cả đêm hôm ấy
Tôi chờ mong âm thầm




Điện thoại nằm im ắng
Không chuông báo, chuông reo
Tôi gượng cười cay đắng
Nước mắt cũng rơi theo

Thả mình vào đêm trắng
Nước mắt đọng trên mi
Tôi chìm vào giấc ngủ
Mà vẫn mong chờ gì?

Sáng giật mình thức giấc
Điện thoại còn trên tay
Nhưng tin nhắn đâu có
Vì em đã đổi thay

Là tôi đa sầu quá!
Vẫn nặng lòng nên đau
Dù em giờ đã khác
Tình vẫn không phai màu.

 (Vô Hối)

Thứ Tư, 11 tháng 7, 2018

HÃY NÓI RA...
Hãy nói ra dù chỉ một lần thôi !
Tiếng con tim bấy lâu mình giấu mãi
Để ai kia hiểu ra mình khờ dại
Yêu một người không dám nói ''Yêu'' sao?

Hãy nói ra dù tình có thế nào
Có thể đau vì bị ai từ chối
Nhưng không nói lòng cũng buồn mệt mỏi
Cũng lặng thầm trong bóng tối cô đơn




Hãy nói ra để ai hiểu mình hơn
Chân tình mình bấy lâu cho người ấy
Biết đâu may được ai kia đáp lại
''Em cũng chờ anh nói thế với em''

Hãy nói ra dù không thể đẹp êm
Có thể tình đi về đâu không biết
Nhưng không thẹn và sẽ không hối tiếc
Bởi vì ta sống thật với lòng mình.

Nhất An Khang
 Khi trái tim đi lạc
Có những ngày trái tim ta đi lạc
Quên đường về, quên cả phải đi đâu
Hay là thôi dừng lại kiếm phép màu
Của ai đó, cũng như ta… đi lạc

Có những ngày trái tim ta khang khác
Chẳng muốn cười, chỉ muốn khóc mà thôi
Chẳng muốn yêu, chán xuống phố mỗi chiều
Thích nằm nhà, bật rađio …rồi nhớ




Có những ngày, ta buồn vui vô cớ
Hay bực mình toàn những chuyện không đâu
Bạn nhắn tin chọc tý xíu là ngầu
Ghét gì đâu chẳng muốn là ta nữa

Có những ngày ngoài trời như đổ lửa
Mà trong lòng mưa như trút từng cơn
Chắc con tim lại yếu đuối dỗi hờn
Nhớ một người sợ người ta ..biết được


Lê Trà My 

Phố
Em sẽ nghĩ rất nhiều về một phố
Phố của anh, phố của những lần
Em lẳng lặng nghe chuông chiều đổ chậm
Mái ngôi nhà nào lũ sẻ tạm dừng chân.

Mái ngôi nhà nào, nơi an trú của anh
Những khuya tối sau đôi lần hò hẹn
Anh đón đưa một ai về rất muộn
Bản tình ca anh hát sẽ tên gì?




Con đường nào, mỗi sáng anh đi?
Lát gạch mỏng thì thầm vài chuyện cũ
Dấu mùa Thu in trên tầng gác gỗ
Giấc mơ anh, ai được xếp trang đầu?

Những niềm gì anh sẽ nhớ dài lâu?
Em, liệu có là phần nào, rất nhỏ
Nhưng mà thôi, đã không là duyên nợ
Phố của anh, em sẽ giữ một mình.

Phố một mình, phố sẽ lặng thinh
Niềm cũ kĩ được gọn gàng cất giữ
Sớm mai kia bầy sẻ về trú ngụ
Em bình yên nghe kể một chuyện tình.

 Cà Phê

Buồn làm gì, nghĩ đơn giản thôi em
Em mệt rồi thì hãy ngủ đi em
Cuộc sống bon chen, người thương kẻ ghét
Ai hơn ai thua, thôi xếp vào góc hẹp
Tựa vai anh này, ngủ một giấc thật ngon

Em mệt rồi thì đừng cố cười giòn
Mạnh mẽ làm gì, để ai xem vậy nhỏ
Yếu đuối đi em và khóc đi ...cô bé
Để ngày mai nắng ấm lại theo về




Cuộc đời mà được mất cũng nhiêu khê
Và tình yêu là một điều không thể thiếu
Hai chữ nợ duyên nhập nhằng nên khó hiểu
Thì buồn làm gì, nghĩ đơn giản thôi em

Hãy cười thật tươi đón ngày mới nắng lên
Tô son môi, diện váy hồng xuống phố
Người ta sẽ trầm trồ...cô nhỏ ơi xinh thế
Và cuộc đời lại đẹp phải không em?


Lê Trà My

Này cô gái, thanh xuân ngắn lắm!
Này cô gái, cuộc đời là thế đấy
Em phải quen và học cách kiên cường
Sống như lá và điềm nhiên như gió
Thời gian sẽ làm lành những vết thương

Này cô gái, cuộc đời vô thường lắm
Đừng sầu bi mà phai nhạt xuân thì
Chuyện được - mất có chi đâu mà lạ!
Ở cõi tạm này, gió cuốn mấy khi.


Này cô gái, thời gian vô tình lắm
Một khi trôi là chẳng thể quay về
Nên em nhé, em đừng nên lãng phí
Thương mình nhiều - mới qua dốc u mê

Này cô gái, thanh xuân mình ngắn lắm
Vui lên em, ta chỉ sống một lần!
Đường đi khó, chẳng qua là thử thách
Vượt qua rồi lúc ấy sẽ thành nhân

Này cô gái, em là một thiên thần

Lê Trà My 

Em bận rồi!
Em bận rồi! chẳng còn rảnh rỗi đâu
Bận tìm niềm vui cho riêng mình anh ạ
Công việc thì nhiều thời gian lại nhanh quá
Nên em chẳng còn rảnh để mà nhớ về anh.

Chiều đi làm, tối về sau bữa ăn
Em bận đi chơi cùng bạn bè, hàng quán
Không có lúc nào em thấy mình buồn chán
Như ngày còn yêu anh khờ dại đợi chờ.




Cuộc sống hiện tại không khác một giấc mơ
Bạn bè cũng khen em “dạo này mày xinh thế”
Thời gian thay vì nhớ anh thì em để
Chăm chút cho mình rồi ngủ sớm tốt hơn.

Chia tay rồi là kết thúc những giận hờn
Kết thúc những đêm dài em chờ dòng tin nhắn
Kết thúc giọt nước mắt khóc vì ai trễ hẹn
Kết thúc luôn những nụ cười như cơn gió thoáng qua.

Em bận rồi nên quên mất chuyện chúng ta
Từng có một thời xem nhau là tất cả
Giữa cuộc sống bon chen giữa dòng đời hối hả
Em bận cho chính mình thay đổi vì tương lai.

Thúy Hải

Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2018

ĐÊM THÌ DÀI MÀ AI ĐÓ LẶNG THINH
Đêm thì dài người thì rất mong manh
Biết trốn vào đâu để giấu mình yếu đuối
Đôi khi chỉ cần một vài lời thăm hỏi
Nhưng người ta quên, hoặc nói với ai rồi.

Đêm thì dài và lòng rất chơi vơi
Giọt mưa rơi rơi hay chính ta đang khóc
Gió rít từng cơn ta càng thêm mệt nhọc
Biết trốn vào đâu cho giấc ngủ yên bình.




Đêm thì dài mà ai đó lặng thinh
Lặng hơn cả đêm, ta biết mình đơn độc
Chỉ cần một lời người bảo ta đừng khóc
Ta sẽ vui ngay, nhưng chắc chẳng bao giờ.

Đêm thì dài mà chẳng có giấc mơ
Ánh mắt trong đêm ta nhìn người vô thức
Ta biết không nên nhưng ta đành bất lực
Khi trái tim ta vẫn nhức nhối vì người.

Lai Ka 

EM RẤT SỢ

Em rất sợ khi chính mình yếu đuối
Không thể kìm lòng em lại gọi cho anh
Trái tim này thật sự rất mong manh
Dù ngàn lần em ước mình mạnh mẽ.

Em rất sợ khi biết mình không thể
Quên đi anh để có thể nhẹ lòng
Tự hỏi mình như thế có đáng không?
Đợi chờ chi một người không về nữa.




Em rất sợ khi hằng đêm vẫn nhớ
Trong giấc mơ thấy anh nở nụ cười
Đưa tay này níu mãi giấc mơ thôi
Nhưng tỉnh dậy nước mắt rơi ướt gối.

Em rất sợ và ngàn lần muốn hỏi
Anh ở đâu? Bao giờ mới trở về
Nhưng nhận gì ngoài những nỗi tái tê
Vì em biết người đã đi xa mãi.

Lai Ka 

GIẤC MƠ CỦA EM

Em hay có những ảo mộng đời thường
Mơ cho mình một người thương, người nhớ
Một người mỗi bình minh ghé tai em thì thầm nhắc nhở:
"Bữa sáng anh để trên bàn, nhớ nhé đừng quên".

Tình yêu hình như cũng là chuyện xui hên
Yêu thôi mà, khó chi đâu, bình dị lắm
Mong mình hên, gặp người trong tầm ngắm
Gửi gắm nụ cười, trao tặng chút nhớ thương.

Em muốn mình mỗi sáng soi gương
Có một người đứng sau chải đầu hay bẹo má
Người ấy sẽ xem em là tất cả
Thủ thỉ rằng:
"Giá mà gặp sớm hơn".



Em sẽ không còn là cô gái cô đơn
Người ấy cũng có nhiều hơn để mong về mỗi tối
Sẽ cùng nấu những bữa cơm ngọt ngào nóng hổi
Bỏ lại hết ồn ào của cuộc sống phía xa.

Giật mình mới biết cuộc đời thật bao la
Tìm một người thôi mà lòng vòng khó quá
Liệu người thương đã từng bước qua như người lạ?
Rồi người lạ lại lững thững thành người thương?

Em sẽ không bước xuống gió sương
Sẽ không rẽ đường gian nan tìm người như ý
Thế giới này quá to nên chỉ biết bình tâm vững trí:
"Nếu có duyên, người thương nhất định sẽ tìm về".

Mong người đừng đi quá xa...
để duyên còn sức đưa tình về với mộng mơ, nhung nhớ.

Thạch Thảo 

Sau tất cả
Sau tất cả người ta hiểu ra một điều
Rằng thiếu đi tình yêu, cuộc đời vẫn vậy,
Trái đất vẫn quay, những dòng sông vẫn chảy
Người ta rồi vẫn thức dậy những sớm mai.


Người ta bắt đầu nhìn thấy nắng trên vai
Mây trên đầu, và ngày mai ở phía trước,
Người ta không buồn nữa vì hiểu ra được
Đường chia hai thì cũng phải bước tiếp thôi.

Huy Hải 

Anh đang hạnh phúc chứ?
Em về ngang tháng bảy
Thấy lòng mình mênh mang
Như bông hoa trộm nở
Như mùa trôi dịu dàng

Anh đang hạnh phúc chứ?
Người yêu cũ của em?
Mỗi tờ lịch rơi xuống
Chúng ta thêm cũ mèm...




Từ độ mình chia cắt
Tình yêu thành thiên thu
Chúng mình như kẻ địch
Biết trách ai bây giờ?

Rồi mùa cứ lãng đãng
Biết bao điều phai phôi
Anh - có nhiều chuyện mới
Em - khác xưa lắm rồi

Anh an yên rồi chứ?
Người - yêu - đã - cũ - ơi
Tháng bảy dịu dàng quá
Con bồ câu ngang trời….

Thoa Pyo

Chủ Nhật, 1 tháng 7, 2018

XANH!
Chiếc lá nào vĩnh viễn một màu xanh?
Hay tuổi xuân sẽ trở thành vô hạn
Sao chúng mình cứ buồn chuyện dĩ vãng
Để nửa đời chẳng thể cười với nhau



TRONG:
Có hạnh phúc nào không trải qua khổ đau?
Tại vì sao khi xưa không cố gắng
Sau cơn mưa trời xanh sẽ lại nắng
Đừng để lòng mình trống vắng với yêu thương

Có dám đi lối mòn mới thành đường
Có bao dung mới đương đầu quá khứ
Có những điều nếu có thể tha thứ
Hãy bỏ qua
Để cuộc sống xanh màu...



Tiểu tử HK

Tháng bảy về như một khúc tình ca
Tháng bảy nắng về như một khúc tình ca
Dịu nhẹ, vị tha như là người đã lớn
Không như cơn mưa tháng sáu đùa nghịch ngợm
Làm người miên man buồn!

Tháng bảy này còn lại chút nhớ thương
Em gói cũ xưa và cất đi sầu muộn
Nhủ thầm với mình đời nào như ý muốn
Người đi cứ đi, người đi cứ đi...

Tháng bảy này thôi kể chuyện chia ly
Mùa thu trở mình xanh rì trên tán lá
Đã khổ, đã đau qua cơn buồn mùa hạ
Níu giữ chẳng được gì, thấy khó quá thì buông...




Tháng bảy này nên yêu đời nhiều hơn
Cầu Ô Thước cũng đã dần liền lại
Chức Nữ Ngưu Lang hẹn một chiều tháng bảy
Để gặp gỡ nhau, há chẳng phải tương phùng?

Tháng bảy này, thanh thản với mông lung
Nỗi nhớ lưng chừng ta nhẹ nhàng chấp nhận
Để ở bên nhau cần nhiều hơn chữ phận
Nên chẳng hận gì một đoạn ngắn duyên côi...

Tháng bảy này, cứ lắm những đầy vơi!

Thúy Nhân

MƯA THÁNG BẢY
Kỉ niệm nào nơi quá khứ xa xưa
Một buổi chiều trời mưa rơi tháng bảy
Nắm bàn tay không đắng đo ngần ngại
Anh hứa rằng yêu mãi chỉ mình em

Lời hẹn thề như mật ngọt dịu êm
Phút xao lòng khiến tim như khờ dại
Giọt mưa rơi hay lệ bờ mi chảy
Hạnh phúc này có phải một giấc mơ




Cứ ngỡ rằng tình đẹp tựa vần thơ
Nụ hoa yêu đợi chờ ngày kết trái
Con thuyền tình được êm chèo xuôi mái
Gió xoay chiều rồi ngược lái chênh chao

Anh phụ phàng lỗi hẹn chữ trầu cau
Để sánh vai kẻ đến sau hoàn mỹ
Tại em khờ yêu lầm người ích kỉ
Nên bây giờ khổ luỵ trách hờn ai

Tháng bảy về trên phố cũ chiều nay
Lòng xốn xang kéo dài theo nỗi nhớ
Từng hạt mưa hoà lệ sầu nức nở
Của một người đang dỡ giấc mơ hoang.

 Tùng Trần

Tháng 7 về rồi liệu có được bình yên?
Tháng 7 về rồi tháng 7 có bình yên
Có thôi nhớ mong hay đợi chờ khắc khoải
Cơn mưa trái mùa có làm ai hờn dỗi
Trách nắng chẳng vàng người cứ mãi đi xa

Tháng 7 về rồi tháng 7 hát mãi khúc tình ca
Ru hạ buồn mỗi khi chiều phố vắng
Làm hồn ai cũng chìm vào trong khoảng lặng
Ưu tư một mình rồi suy nghĩ vẩn vơ



Tháng 7 về rồi tháng 7 thấy bơ vơ
Nhặt lá hong khô chờ một ngày bão nổi
Khóe mắt ai có giọt gì nóng hổi
Tại hạ buồn người có chút đơn côi

Tháng 7 về rồi tháng 7 trên lối mòn lạc lối
Ngơ ngẫn hoài với bao nỗi xót xa
Đôi chân bước mà lòng sao thấy lạ
Cứ u hoài chờ mùa hạ đi qua.

 hattieube3994885 

Tháng bảy về…
Tháng bảy về sau mỗi bận chia ly
 Ai nhớ nhung chi khi người đi kẻ ở?
 Một mối nợ duyên cho hai ta gặp gỡ
 Tháng Sáu chông chênh cướp thương nhớ đi rồi




Tháng Bảy về sau mỗi bận chia phôi
 Cánh tay kia phải tự mình đan chặt
 Nỗi nhớ thương ngày nào còn quặn thắt\r\n
 Tháng Sáu bi ai chẳng níu giữ chút gì

Tháng Bảy về ai lặng lẽ ra đi?
 Một cái tên đọng hoài trong trí nhớ
 Một lời hứa dâng đầy lên ngộp thở
 Một chân tình theo tháng Sáu nhẹ trôi

Tháng Bảy về.
Ừ! Thì thôi….



Nguyễn Thanh Hằng