Thứ Năm, 30 tháng 8, 2018

CUỘC ĐỜI
Nhìn cuộc đời qua khe hở bàn tay
Ta đã thấy gì hay chỉ toàn nước mắt?
Có một lần tôi nghiêng mình cúi nhặt
Cánh hoa tàn lại cảm thấy mình đau

Nửa cuộc đời vội vã bước qua mau
Ta bỏ lỡ biết bao điều nuối tiếc
Ngẫm cuộc đời cũng chỉ như bữa tiệc
Vui vẻ ban đầu mà hiu quạnh về sau



Ái tình nhân gian luôn song hành với những niềm đau
Để người sau viết về tình yêu đến nát nhàu trang giấy
Đến cuối bài thì người ta mới thấy
Cái kết cục buồn mà ngòi bút lại chẳng thể vượt qua

Chẳng còn gì để lại cho ta
Mới nhận ra bức tranh đời đen trắng
Tất cả họ từng thích hoa hồng thắm
Nhưng chịu được mấy lần
những vết gai đâm?

Hữu Duyên 

Có những người
Có những người chỉ lặng lẽ bên nhau
Vì quá yêu nên chấp nhận đứng sau những niềm đau cũ kĩ
Có những người chưa từng thôi suy nghĩ
Rốt cuộc thì, ta là gì giữa bề bộn đời nhau?

Có những người ôm lòng khờ dại suốt bao lâu
Vẫn cứ yêu, vẫn không thôi khờ dại
Có những người cứ sóng bước trên lằn ranh mãi mãi
Chẳng thể xa nhau, cũng chẳng thể tương phùng.



Có những người dẫu biết chẳng thuộc về đường chung
Nhưng suốt đời vẫn đâu tìm được một con đường đi khác
Có những người không thể cùng ca vang một khúc hát
Lại cứ âm thầm, giấu bản nhạc trong tim.

Có những người chỉ đứng đó lặng im
Nhưng kỉ niệm đậm sâu đâu chìm vào quên lãng
Có những người dẫu lướt qua đến trăm ngàn vô vạn
Vẫn chỉ cần duy nhất một người thôi.

Có những người thật gần, nhưng lại quá xa xôi.

sưu tầm

ĐẾN BAO GIỜ ANH HIỂU...
Đến bao giờ anh mới hiểu cho em
Hiểu cho nỗi lòng người đàn bà lầm lũi sau bậu cửa
Gian bếp hồng đỏ lửa
Em nhóm nhen hạnh phúc giữa đời thường

Đến bao giờ anh mới hiểu hết hai tiếng người thương
Bạn đời cũng như là tri kỷ
Cuộc sống đời thường bon chen không mộng mị
Chẳng đẹp như thơ.. vốn dĩ chẳng yên bình




Đến bao giờ anh mới san sẻ cùng em những chuyện thường tình
Con cái.. cửa nhà rồi ra chợ búa
Gánh giùm em những nỗi niềm chất chứa
Để em bên anh.. tròn hẹn hứa.. yêu người

Đến bao giờ anh mới giúp em tìm lại nụ cười
Mà vô tình.. em đem cất.. khi tuổi đôi mươi vừa đến
Khuôn mặt tròn đáng mến
Mắt biếc cười lúng liếng thuở chớm yêu

Em vẫn lầm lũi một mình ngược chiều gió cuốn.. liêu xiêu
Đếm từng bước về miền yêu nồng ấm
Đến bao giờ.. đến bao giờ.. để ngọt ngào đủ thấm
Trái tim gầy hao khuyết của em.. anh !!!

 PTT.

Tôi rất sợ
Tôi rất sợ những nụ cười gượng gạo
Tim nhói đau mà lý trí bảo vui lên,
Tôi cũng rất sợ khuôn mặt bình yên
Mắt vẫn trong mà thản nhiên nhìn đổ vỡ.

Tôi rất sợ một mối tình lầm lỡ
Cứ kéo dài dù dang dở từ lâu,
Cũng rất sợ hai kẻ nắm tay nhau
Muốn buông rơi nhưng ngại làm đau người còn lại.




Tôi rất sợ những cái nhìn thương hại
Ai đó trao tôi để khỏi phải trách lòng,
Sau đó bỏ rơi tôi trong nỗi nhớ mong
Tôi sợ mình hoài ngóng trông người quay lại.

Thế gian này nhiều điều tôi sợ hãi
Nên tôi chần chừ, ngần ngại với yêu thương,
Dù tôi muốn lắm hai chữ tròn vuông
Nhưng sao lòng người luôn khó lường, bất nhất…

Huy Hải

CHIA TAY RỒI KHÔNG LÀM BẠN ĐÂU ANH
Chẳng thể nào làm bạn được đâu anh
Khi tim anh đã dành cho người khác
Tay từng đan tay, môi hôn môi nhàu nát
Ánh mắt si cuồng cũng đã từng làm bỏng rát cả thịt da

Không bạn bè, càng chẳng phải lạ xa
Chia tay rồi anh và em hai ngả
Vỡ mộng phu thê bởi đời kia nghiệt ngã
Ta vốn không nợ nần gì,
Người đừng thề nguyền sẽ trả ở kiếp sau!

Lưng chừng thôi...
không thể gọi tên một mối quan hệ nào
Lòng em đớn đau như ai cào, ai xé
Anh - đàn ông vốn kiên cường mạnh mẽ
Cũng đã khóc thầm lặng lẽ bởi xa nhau

Em chỉ biết rằng: Yêu đơn giản sẽ đau
Em chấp nhận dù úa nhàu phận gái
Khi đã yêu, em kiệt cùng và cháy
Chỉ cần một phút giây nào đó trong đời anh đã trọn vẹn yêu em!




Người dưng - bạn bè, thân thuộc - anh em?
Mãi mãi sẽ không, ngàn đời em không thể
Rứt ruột ra yêu một người đến thế
Lệ chảy thành dòng, em đâu dễ lãng quên

Có thể là, duy nhất chỉ cái tên
Khi va vào nhau trên đường đời bất chợt
Đừng hỏi han : em bây giờ sống tốt?
Cười nhạt thôi anh
...như thế đủ lắm rồi!

"Chia tay"
ừ, em chấp nhận ngay thôi!
Trưởng thành cả, đâu phải còn nông nổi
Trái tim em sẽ muôn đời nhức nhối
Làm bạn ư?
Xin lỗi
Không thể nào!

Ngọc Nhu

ANH ĐI RỒI...
Anh đi rồi Em sẽ chẳng biết phải làm sao
Khi trời mưa, gió to nước tràn vào nhà qua kẻ hở
Em sẽ chẳng biết trả lời thế nào khi con thơ hỏi bố:
Sao không ở với mẹ con mình?

Anh đi rồi Nhà cửa lạnh vắng tanh
Lủi thủi vào ra mẹ con nhìn nhau không nói
Em nén lòng kìm nước mắt rơi dù tim đang đau nhói
Khi hàng xóm bốn bên người ta hạnh phúc sum vầy .

Rồi anh có ngày hạnh phúc bên ai
Anh lại mặc comle có lẽ là đẹp lắm
Người ấy bên anh nụ cười tươi tắn
Như thủa ngày xưa em đứng nép bên chồng.




Anh có nhớ đến em không
Nhớ những lời hai ta từng ước hẹn
Sẽ bên nhau suốt cuộc đời trọn vẹn
Sao nỡ nào anh mau chóng vội quên?

Tờ giấy đăng kí kết hôn rồi sẽ chia nửa đôi bên
Giữa tên hai chúng ta là khoảng trời xa cách
Tên anh sẽ đứng cạnh tên người đàn bà khác
Chỉ còn tên em trơ trọi đứng một mình.

Không còn anh thế giới sẽ lặng thinh
Em như con chim trúng tên một lần nên sợ lắm
Nước mắt em đã chảy nhiều trong đêm lặng
Không oán hờn mà chỉ thấy xót xa

. Phận đàn bà cha mẹ đã sinh ra
Thương thân lắm nhưng nếu có kiếp sau em vẫn mong mình được làm phận gái
Em lại làm vợ anh mà chẳng hề nghi ngại
Anh đi rồi Em- người đàn bà ngây dại- vẫn chờ anh...

Lê Thúy

Thứ Hai, 27 tháng 8, 2018

Cho những người đàn bà cô đơn
Giá như đừng đến hôm nay
Ngày mà có những đôi mắt long lanh hạnh phúc
Và đâu đó cũng có những người đàn bà tủi thân bật khóc
Không phải họ thiếu vài bông hoa hay những món quà

Giá như đừng có mùng 8 tháng 3
Đừng có valentine hay bất cứ ngày nào là ngày lễ
Chỉ có những tờ lịch bình thường được xé đi trong lặng lẽ
Thì những giọt tủi buồn chẳng có cớ để trào ra




Vững vàng, kiêu hãnh đến đâu cũng trót khoác cho mình tấm áo đàn bà
Rồi cô đơn, lạc lõng trong cái ngày lẽ ra mình hạnh phúc
Vẫn cần lắm trong đời bờ vai ai kia đủ rộng
Cho ta tựa vào khi yếu đuối, lúc chạnh lòng hay những phút chông chênh...

Người đàn bà cô đơn tự tặng cho mình
Chút mạnh mẽ để bước tiếp trên đường đời còn lắm chông gai, mỏi mệt
Khóc nốt đêm nay thôi còn để dành nước mắt mà khóc tiếp
Vì đâu chỉ có mỗi một ngày mùng 8 tháng 3

Điều họ cần không phải là vài bông hoa hay những món quà...

 Lật Đật

YÊU LẠI ...
Em không còn trẻ nữa
Và anh cũng già rồi
Vì sao mình cứ mãi
Đẩy nhau về xa xôi.

Muốn một lần anh hiểu
Em yêu anh nhường nào
Nhưng vì lòng ương bướng
Em một mình xót đau

Đã bao lâu rồi nhỉ?
Mình quên cả hẹn hò
Phố đông người qua lại
Sớt chia cùng âu lo




Anh quên ngày kỉ niệm
Em quên cách đợi chờ
Mình quên lời hẹn ước
Cùng bước về giấc mơ

Anh nghĩ điều to lớn
Bao nhiêu sự trên đời
Em đàn bà nông nổi
Mắt giấu buồn xa xôi

Ngày mai anh về nhé!
Đưa em về phố xưa
Để buồn em trôi hết
Lặng thầm vào cơn mưa.


(Nghinh Nguyễn)

Nếu có thể
Nếu có thể,
em muốn làm cô gái của riêng anh
bằng hết cả tuổi xanh và quãng đời còn lại
hết cả nồng nàn và say mê hoang dại
hết cả dịu dàng không ngần ngại yêu thương!

Em muốn làm cô gái biết mỉm cười hạnh phúc trong gương
biết mỉm cười hạnh phúc trong cả cuộc đời thường nhật
hạnh phúc trong tim là giấc mơ có thật
rồi cả cuộc đời đừng để đánh mất mất đi

Em muốn làm cô gái đứng trước anh có quyền được hoài nghi
có quyền hờn ghen với nhiều cô gái khác
có quyền thét gào, hét la và độc ác
có quyền điên cuồng trong nỗi sợ mất anh




Nếu có thể,
em muốn làm cô gái của riêng anh
trở thành niềm vui, nỗi buồn trong anh mãi
trở thành niềm tin những lần anh sợ hãi
trở thành bình yên mà anh vẫn nghĩ về

Nếu có thể,
em muốn đứng trước ngôi nhà có cánh cửa mở để đón anh về
được nấu cho anh bữa cơm chiều đã muộn
được ngóng trông anh những hôm bận rộn
được nghĩ về anh khi tất thảy vui, buồn

Nếu có thể,
hãy để em làm một mảnh ghép nơi tâm hồn
làm chút bình yên giữa sóng cuồn, giông bão
làm chút sự thật giữa cuộc đời hư ảo
làm một bờ vai anh có thể dựa vào!

- September Rain -

HÌNH NHƯ ANH QUÊN CHƯA NÓI YÊU EM...
Có những tối thứ bảy rất buồn
Chỉ muốn khóc...nhưng thật lòng không dám khóc
Sợ ai đó lo cho mình mà đêm chưa yên giấc
Sợ cơn gió vô tình lay động cả trời khuya

Đàn bà dù mạnh mẽ thế nào cũng khao khát được sẻ chia
Được một người yêu thương, được một người nói rằng rất nhớ
Sự xa cách của không gian đâu làm em lo sợ
Nỗi cô đơn trong lòng mới đáng để bận tâm




Giây phút mong manh này, anh có nhớ em không?
Hay tại gió mưa nơi đây làm em bơ vơ thế?
Giá như...giá như bây giờ, anh gọi tên em khe khẽ
Anh nói nhớ em nhiều và thương em quá đi thôi

Đàn bà khi yêu trẻ con như vậy đấy, anh ơi
Điều cô ấy muốn, cô ấy cần có khó khăn gì đâu nhỉ
Vì yêu anh nên em hạnh phúc với những quan tâm chân thành, giản dị
Chỉ tại hôm nay...hình như anh quên chưa nói yêu em...


 Lật Đật

Có những người...
Có những người chẳng là gì của nhau,
Nhưng vẫn thấy đau khi người kia đi bên ai khác!
Có những người vẫn quan tâm dù biết chắc
Người ấy chẳng bận lòng...

Có những người vẫn tự nhủ lòng: "Có thực sử đáng không?"
Khi cữ mãi ngóng trông vào những điều chẳng bao giờ thành sự thật.
Có những người mải chạy theo người kia, rồi vô tình quên mất
Tìm một nửa hạnh phúc cho riêng bản thân mình...




Có những người cứ ngốc nghếch lặng thinh
Khi được hỏi, đến bao giờ tình yêu mới tới?
Chỉ đơn giản là có những điều muốn nhưng không thể nói,
Có những người muốn, nhưng không thể níu với hay cất bước lại gần...

Có những người khao khát được một lần
Được thuộc về nhau, trọn vẹn...
Có những người chưa bao giờ ước hẹn,
Có lẽ, chẳng bao giờ...

DU PHONG

Đôi khi
Đôi khi chỉ cần một tin nhắn thôi
Là lòng mình sẽ ngừng chơi vơi trong nỗi nhớ
Hay cầm điện thoại lên và chợt thấy cuộc gọi nhỡ
Cũng đủ ấm lòng, thôi trăn trở chuyện cô đơn.

Đôi khi chỉ cần một giọng nói, không hơn
Ai đó gọi tên mình giữa phố đông người qua lại
Chỉ một lần thôi, không cần cất lời gọi mãi
Đủ để biết mình đang tồn tại trong tim ai.



Đôi khi chỉ cần ai đó cho mượn tạm bờ vai
Một chút thôi, đủ để làm mệt nhoài tan biến
Đôi khi chỉ cần ai đó nghe mình nói chuyện
Không cần trả lời, chỉ ngồi đối diện lặng im.

Đôi khi chỉ cần thức dậy lúc bình minh
Ai đó nắm tay mình dịu êm, vậy là đủ
Đôi khi môt tin nhắn: "Muộn rồi, sao chưa đi ngủ?"
Cũng đã là mọi thứ mình đang cần.
....
(Đôi khi chỉ cần một ánh mắt, không hơn
Người ấy nhìn mình dỗi hờn, trẻ con lắm
Nhưng lại xòe bàn tay đưa cho mình nắm
Và nói rằng tay đằng ấy ấm lắm cơ. ♥)

Huy Hải

Thứ Năm, 23 tháng 8, 2018

Gửi một người dưng
Đôi khi thèm chỉ một tiếng quan tâm
Một lời hỏi han cho lòng thôi mệt mỏi.
Đôi lúc cần một tin nhắn thăm hỏi
Một cuộc gọi... chỉ là... để nghe thấy giọng nhau.

Em nào dám đòi hỏi quá nhiều đâu.
Biết là người dưng... lòng xa lòng... cách mặt
Nên vẫn giữ riêng mình bao nỗi đau nhỏ nhặt
Tự ôm tấm thân gầy, tự nén nước mắt rơi.



Em vẫn một mình chung sống với đơn côi
Mải mê kiếm tìm bàn tay từ một người xa lạ.
Chấp chới, mơ hồ, thoáng qua trong vội vã
Tưởng chạm vào rồi... mà bật dậy… mới biết chỉ là mơ.

Thì ra em… vẫn một mình ôm lấy những bơ vơ
Vẫn một mình chờ trông một hồi chuông gọi đến.
Thì ra tất cả chỉ là em... đã tự mình suy diễn
Chỉ là em tin… và ảo tưởng quá nhiều.

Nên nhiều khi cũng muốn nói bao điều
muốn gọi điện, nhắn tin, muốn kêu than, trách cứ.
Nhưng lại lặng im, không dám làm điều đó
Bởi sợ anh phiền… rồi ghét một người dưng.

Nên em lại riêng mình… ôm trống vắng, cô đơn…

Ngọc Anh

XIN GỌI NHAU LÀ TRI KỶ
Một lần nói yêu nhau thì có để làm chi
Khi anh đã nắm tay người đến trước
Dù chúng ta có trăm ngàn hẹn ước
Cũng sẽ toàn dối gian.

Hẳn là anh không ít lần hoang mang
Khi em phũ phàng nói không thương nữa
Hẳn lòng em cũng đớn đau trăm ngàn chọn lựa
Để buộc mình quên.

Có những điều mãi chẳng gọi thành tên
Dành cho người đến sau đến trước
Tất cả thuộc về nhân duyên, phần phước
Tình yêu, nên để kể về sau.




Để kể lại khi ta đã bạc đầu
Đủ dũng cảm nắm tay nhau chẳng sợ người đời dị nghị
Đủ thấy bình yên, hoan hỉ
Nghĩ về nhau mà chẳng sợ lầm đường.

Ai trong đời cũng có một người để thương
Một người ở lại trong tim, không cố xua đi được
Một người dù có dành cho nhau trăm ngàn nguyện ước
Cũng chỉ có thể gọi nhau là tri kỷ mà thôi.

Thật lòng, xin hãy gọi nhau là tri kỷ mà thôi

LÊ HỒNG MẬN

Đàn Bà ...
Là đàn bà dù mạnh mẽ bao nhiêu
Vẫn luôn khát thèm được một người che chở
Chẳng muốn đâu giữa trời gió trở
Lê bước đường xa lay lắt chỉ một mình.

Có mấy ai đủ rộng dài để hiểu hết những hi sinh
Của một người đàn bà tảo tần giữ màu hồng cho bếp lửa
Có mấy ai đủ yêu thương người đàn bà rồi vẹn nguyên lời hứa
Sẽ cùng nhau qua những khúc sông dài...

Sau những ngọt ngào là chát đắng... nhạt phai
Sau nhưng khát khao là lạnh lòng đơn độc
Người đàn bà nào khi yêu cũng ngốc
Nên cả đời tự nhủ sẽ hi sinh...




Rồi lại lau nước mắt một mình
Tự dối lòng mình vẽ nụ cười hạnh phúc
Những đêm khuya một mình thao thức
Trăm nỗi âu lo trói chặt lòng mình.

Hãy yêu người đàn bà cho dẫu chẳng còn xuân sắc tươi xinh
Cho dẫu vết chân chim đã in hằn khóe mắt
Cho dẫu làn da nhăn nhiu... hay ánh nhìn se sắt
Cũng từng có một thời đẹp nhất đã đi qua...

Hãy yêu người đàn bà bằng tất cả vị tha
Ai cũng có những ngày lạc vào mùa quên nhớ
Hãy ôm chặt em vào lòng ngay cả khi em không thể gọi tên mình được nữa
Bởi tận cùng em vẫn yêu anh!

NGHINH NGUYỄN
MẸ LÀ NHÀ
Mai bỏ lại những dại khờ son trẻ
Trở về quê, chăm mẹ tuổi đã già
Con bất hiếu …cả một đời đi lạc
Nay thèm … nhà như cái thuở lên ba

Mai bỏ lại nơi phố thị phồn hoa
Những bon chen giữa lòng người chật hẹp
Trở về nhà thương con mèo góc bếp
Ngồi lặng yên nghe gió thổi sau vườn




Mai bỏ lại hết thảy những thua, hơn
Ai lọc lừa, ai làm con rơi lệ
Quên đi hết những tháng ngày buồn tẻ
Trở về quê ươm lại góc tâm hồn

Mai trở về đi dưới bóng hoàng hôn
Để thấy mình bình yên như trẻ nhỏ
Đường làng quanh co rặng tre già trước gió
Kẽo kẹt đong đưa khi thấy dáng con hiền

Mai trở về ngồi ngắm nắng trước hiên
Ngắm con chuồn chuồn bay cao, bay thấp
Để biết rằng: cuộc đời sau ngày mưa là ngày nắng
Và mẹ là nhà, là hạnh phúc của đời con…

Lê Trà My 

 Khẽ có một ta ơi
Ta muốn là cỏ dại
Trải dài cả triền sông
Ta muốn như gió Đông
Bay dọc ngang trời đất

Giữa cõi trần rất thật
Ta ước hóa hư vô
Trước con sóng nhấp nhô
Ta muốn mình như biển




Ôi cuộc đời vạn biến
Ta chỉ muốn hóa không
Giữa thanh tịnh mênh mông
Ước hạt sương rất nhẹ

Ngoài kia con chim sẻ
Hát chi mà vang trời
Khẽ có một ta ơi
Nhìn cuộc đời rất lạ...


Lê Trà My


Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2018

Anh không hiểu được nỗi buồn của em đâu
Anh không hiểu được nỗi buồn của em đâu
Người phụ nữ luôn thương anh lặng lẽ
Em chẳng có gì ngoài chân tình, tuổi trẻ
Dành cho anh giữa năm tháng lạnh lùng.

Họ thế nào?
Có xinh đẹp lắm không?
Hay giỏi hơn em? Dịu dàng như anh muốn?
Họ chắc khéo léo chẳng như em luộm thuộm
Người phụ nữ như em, chỉ biêt nhớ, biết cười...




Phải bao lâu mới hết một kiếp người?
Người chung thủy gặp được người chung thủy?
Em ở hiền mà sao khổ thế
Đem chân tình đổi lấy những bao giông!

Họ đa tình, giống anh đó, biết không!
Đâu có thật thà
Toàn lời yêu dối trá
Họ có bên anh những tháng năm vất vả?
Kiên nhẫn chờ anh,
như em đó...
Đã từng...?!

Thoa pyo

Này cô gái
Này cô gái hay gồng mình mạnh mẽ
Em đã đứng lên sau vấp ngã đường đời
Trở về nhà, anh ở đấy chờ thôi
Không cần nói, anh hiểu rồi, em mệt!

Này cô gái hãy cười, không sao hết
Những chuyện đã qua chỉ là giấc mộng thôi
Em trưởng thành và thông minh hơn trước
Nhưng đứng trước anh, em bé nhỏ được rồi!




Này cô gái thích chiều lòng kẻ lạ
Em sống khổ tâm như thế đến bao giờ?
Về bên anh, em không cần phải nghĩ
Phiền muộn bên ngoài, em hãy cứ thờ ơ.

Này cô gái, nếu không là công chúa
Phải ngẩng cao đầu, là một đóa Quỳnh hoa
Nếu cuộc đời ngoài kia không tốt đẹp
Thì quay lại đây
Anh mới thật là nhà!

Thúy Nhân

MUỐN TRỞ VỀ LÀM MỘT ĐỨA TRẺ CON
Muốn trở về làm một đứa trẻ con
Đôi lần bị mẹ đánh đòn vì nghịch
Được vui chơi và cười đùa thỏa thích
Chẳng bận tâm hay suy nghĩ quá nhiều

Muốn trở về bên ruộng lúa, cánh diều
Bên triền đê tuổi thơ tôi yên ả
Có những trưa theo bạn bè bắt cá
Vài củ khoai lùi rạ cũng tranh giành




Muốn một lần về tắm lại sông xanh
Thi nhau thả những con thuyền gấp vội
Rồi mỗi khi mưa hè vừa dứt tối
Lại rủ nhau đi soi ếch, bắn cò

Nhớ câu chuyện bà kể Cuội, quạt mo
Nhớ nhiều lắm điệu hò ru bến vắng
Nhớ hàng cây, con đường làng vắng lặng
Nhớ giọng cha, nhớ hơi ấm mẹ già

Muốn trở về làm một đứa trẻ con
Để có thể cười giòn tan như trước
Giờ lớn rồi, chẳng thể nào thế được
Dẫu không vui vẫn phải cố gượng cười

Huy Thọ

Gửi những hẹn thề...
“Nếu một ngày phải quên tất cả đi
Anh sẽ muốn nhớ điều gì là duy nhất?”
“Anh nhớ em, câu trả lời rất thật
Như anh đã từng và giữ mãi trong tim”

“Nếu một ngày anh buộc phải lặng im
Anh sẽ muốn nói điều gì cùng ai đó?”
“Anh muốn nói lời mà anh từng ngỏ
Là anh thương em hơn mọi thứ trên đời”

“Nếu một ngày bóng tối khắp mọi nơi
Anh muốn thấy gì khi không nhìn được nữa?”
“Cho anh mơ ngôi nhà đôi cánh cửa
Em đứng chờ và một nụ cười tươi”




Vậy mà…
Cuối cùng em vẫn không giữ nổi một con người
Đã hết lòng thương vẫn nhận về lạnh nhạt
Anh của bây giờ trở thành anh rất khác
Không một chút bận tâm em đã sống sao rồi!

Cuối cùng hẹn thề cũng chỉ thoáng qua thôi
Nói với nhau nhiều rồi một ngày quên mất
Những nỗi nhớ trôi vào cuộc đời tất bật
Mình xa lạ dần bằng năm tháng lặng im…

“Nếu mất em anh có vội đi tìm?”

NGỌC HOÀI NHÂN

Có thể một ngày
Có thể Một ngày ta sẽ gặp lại nhau
Khi những nỗi đau không làm đau ai nữa
Chỉ Buồn thôi bởi những câu vội hứa
Lại là mây, là khói... cuối chân trời

Có thể một ngày nước mắt sẽ thôi rơi
Em thôi khóc cho những điều đã cũ
Chỉ vầng trăng còn dại khờ ấp ủ
Chút nồng nàn hương hoa sữa thơm đưa




Có thể một ngày trong câu hát em ca
Điệp khúc cuối chẳng còn tha thiết nữa
Đàn thôi buông những phím sầu lần lựa
Hát cho chồng hay gửi tới người xưa?

Có thể một ngày em đứng dưới cơn mưa
Con đường cũ với đôi điều kỉ niệm
Thì bước chân xin em đừng đong đếm
Chuyện chúng ta... phố bảo... dở dang rồi...!

Hữu Duyên

Thứ Tư, 15 tháng 8, 2018

Em có còn gì đâu anh ơi
Em có còn gì đâu anh ơi
Ngoài một trái tim đang đập vội vàng, nhung nhớ
Em đã từng xem anh như hơi thở
Đến cuối cùng rồi cũng hóa dở dang.

Trong tình cảm chúng mình đâu ai đúng, ai sai
Chỉ là..
Những gì có thể làm vì anh em đều đã thử
Vì anh khóc, vì anh cười, vì anh mà thay đổi
Em đánh cược tuổi thanh xuân đời mình..
Đổi lấy những mong manh.



Có rất nhiều người quan tâm em, ngoài anh
Đôi lúc cũng yếu đuối, xiêu lòng mà nở nụ cười đáp trả
Nhưng yêu anh..
Em giữ khoảng cách cho mình với người dưng xa lạ
Muốn một lần nghe anh nói với người khác rằng, anh chỉ yêu em.

Và anh chứng minh tình yêu chúng mình cho em xem
Bằng cách yêu một người khác hơn đã từng yêu em..lúc trước
Thôi đi anh..
Duyên kiếp này đừng hẹn nhau "kiếp sau chung bước "
Nỗi đớn đau dày vò đâu phải một, hai phút là nguôi ngoai.

Người ta nói..
Qua những ngày nắng sẽ yêu thêm những ngày mưa
Ta đã cùng vượt qua bão giông..
Nhưng cuối cùng cũng chẳng thể bên nhau được nữa.

VA-N
 Em tập một mình
Em tập một mình tự đong đếm những cô đơn
Tự nhắc nhở bản thân phải cười nhiều hơn khóc
Tự mình lau khô những hạt sầu nơi khóe mắt
Tự chọc mình cười những lúc thấy không vui

Em lại một mình buồn khi nghĩ về cái gì đó thật xa xôi
Rồi cũng tự mình xuýt xoa, thôi kệ…
Vì ai biết mai này cuộc đời bao hướng rẽ
Nên lại một mình, em khe khẽ… phải vui!



Em tập bỏ những giận hờn vào chiếc túi màu vôi
Cột thật kỹ để thôi không buồn nữa…
Tập quên một người luôn làm em phải nhớ
Tập tô môi son, xinh xắn chốn đông người

Em tập một mình gói cất những chơi vơi
Mà cuộc đời chẳng thương em, trao tặng
Tập nhoẻn miệng cười khi bình minh ló dạng
Và tự nhủ với mình rằng: MAI NẮNG SẼ LÊN


Lê Trà My

Phải làm chủ cuộc đời mình em nhé
Phải làm chủ cuộc đời mình em nhé
Vì trái tim kia là máu thịt của mình
Em dạn dĩ, kiêu hãnh và hiểu chuyện
Cuộc sống sau này phụ thuộc ở lòng tin.

Hãy thôi nghĩ về những ngày đã cũ
Ngẩng cao đầu khinh miệt những dối gian
Em sống tốt là vì mình ngày trước
Phí hoài đã lâu, tới lúc phải đàng hoàng.




Chàng trai ấy là người em trân trọng
Em đã thật tâm, không hối hận mà yêu
Không đủ duyên để cùng chung ấm lạnh
Thôi thì chúc nhau phải hạnh phúc thật nhiều.

Cô gái ấy đơn giản và thuần khiết
Cô gái này mạnh mẽ, trải đời hơn
Nhưng chỉ là một em ngày một lớn
Đã vị tha cho những đánh mất, giận hờn.

Thúy Nhân

Thứ Sáu, 10 tháng 8, 2018

TRONG MỘT THẾ GIỚI KHÁC
Có những người đàn ông chỉ nên thương rồi suốt đời để đó!
Cũng có những người đàn bà chỉ để ngắm nhìn mà chẳng thể ngỏ lời yêu
Bởi còn phải giữ lại cho ta chút gì đó dẫu có ít hay nhiều!
Rồi giấu vào tận thẳm sâu và xem như là điều bí mật.

Nhưng...
Cũng giống như bất cứ cánh cửa nào, cũng có lúc đóng, lúc khép hờ khi rộng - chật
Nên lòng ta nhiều lúc cứ thẫn thờ
Trong thế giới của chính mình mà còn cảm thấy bơ vơ
Thì tránh khỏi sao ngoài kia không thấy đời hụt hẫng!




Rồi lại quay về tự an ủi bản thân trong cái thế giới riêng bất tận
Và cho đó là lẽ sống lẫn niềm vui
Đôi lúc có thể yếu lòng nhưng chẳng thể buông xuôi
Lại tiếp tục nấng nuôi để chia đều cảm xúc.

Một cho thế giới hữu hình đầy quanh co, gấp khúc...
Và cho cả cái thế giới vô hình mà hun hút, thẳm sâu
Hai thế giới này cứ tồn tại song song mà chẳng thể cắt nhau
Càng không thể vẹn tròn dù cho ta có dành trọn cả quãng đời sau để mà đi góp nhặt.

Vậy mà cứ mặc gió mưa hay ngày tàn nắng tắt
Ta vẫn cứ miệt mài
quay quắt...
với thời gian!

 Huân Trần

Em không biết và không hề muốn biết
Em không biết và không hề muốn biết
Rằng ngày mai có thay đổi những gì
Ngày giông bão hay là ngày êm nắng
Và chúng mình có tan vỡ, chia ly?

Chỉ cần biết hôm nay anh ở đó
Nói thương em bằng một tấm chân tình
Dù có lúc em khạo khờ chối bỏ
Nhưng đáy lòng em rất muốn mình tin.




Tin cứ sống thật hiền như lá cỏ
Sống thật ngoan giữa nhân thế vô thường
Qua sóng gió ngày sẽ bình yên lại
Ai trên đời rồi cũng có người thương.

Em không biết và không hề muốn biết
Chuyện mốt mai, duyên số với cuộc đời
Em chỉ muốn hôm nay mình quên hết
Quên nỗi buồn và thanh thản yêu thôi.

(Mưa)


NGƯỜI CÓ BUỒN KHI NƠI ẤY VẮNG EM
Người có buồn khi nơi ấy vắng em
Có bao giờ khẽ gọi tên vì nhớ
Có hay không vào những chiều mưa đổ
Nhớ chúng mình từng có một tình yêu.

Người có về lại góc phố xanh rêu
Có nhân chứng tình yêu mình ở đó
Bao bước chân người qua về ngõ nhỏ
Liệu bây giờ còn có dấu chân em.




Người có từng phải thao thức nhiều đêm
Nhớ giọng nói, nụ cười em nồng ấm
Rồi đưa tay nghe tim mình khẽ đập
"Xa nhau rồi, anh cũng rất nhớ em."

Người có từng nghe lại bài hát quen
Rồi bỗng thấy lòng yếu mềm, đau nhói
Ở nơi xa có bao giờ tự hỏi
"Em ngày xưa giờ đang ở nơi nào?"

Người có từng muốn biết em sống sao?
Đang cùng ai ở nơi nào hạnh phúc
Người có từng một lần nào bất lực
Vì nhớ thương nhưng chẳng thế quay về.

Lai Ka

Tháng Tám về lòng bỗng thấy chênh chao…
Tháng Tám về đã vơi bớt tiếng ve
Chỉ còn lưu dấu hài bên ngói đỏ
Mùa tựu trường dáng ai buồn lấp ló
Cánh cổng nghiêng nghiêng cho mơ ước thuở đầu

Tháng Tám về kỉ niệm bỗng qua mau
Vùi một hố sâu chất chồng nuối tiếc
Là dáng em bước đi rồi biền biệt
Vụn vỡ trong tôi những thương nhớ lụi tàn



Tháng Tám về niềm khao khát dở dang
Còn luyến lưu bao bổng trầm xưa cũ
Mối tình kia theo mùa Thu trú ngụ
Rụng cả một trời ủ dột đớn đau

Tháng Tám về cho nỗi nhớ thêm sầu
Thêm những đa mang cho mộng tình dang dở
Tháng Tám về đem theo mùa gió trở
Đem tiếp ước mơ ai ao ước thuở nào

Tháng Tám về lòng bỗng thấy chênh chao…

Nguyễn Thanh Hằng

Hạnh phúc là gì anh nhỉ ?
Hạnh phúc là gì anh nhỉ ?
Xa nhau một chút đã buồn
Thế gian vạn điều mật ngọt
Chẳng bằng một phút môi hôn

Hạnh phúc là gì anh nhỉ ?
Phải sau những chuỗi ngày dài
Bon chen giữa đời mệt mỏi
Tựa đầu, có một bờ vai



Hạnh phúc là gì anh nhỉ ?
Đôi khi em tự hỏi lòng
Cuộc đời này thực sự ngắn
Chẳng đủ dài để yêu anh

Anh ơi hạnh phúc vốn dĩ
Khi em mệt mỏi cuộc đời
Người sẽ ôm em và nói
" Đừng buồn nhóc ạ, anh đây "

Hạnh phúc, chỉ cần giản dị
Bình yên như những ngày này
Mặc kệ cuộc đời bão tố
Chúng mình mãi tay trong tay!

Huy Thọ

ANH ĐÃ NHỚ RẤT NHIỀU!
Một ngày buồn anh mở nó ra xem
Dòng tin nhắn gửi từ em đã nhiều năm trước
Anh không sao ngăn được dòng nước mắt
Bàn tay đem vo thật chặt
Em chẳng biết đâu..
anh đã nhớ rất nhiều!

Anh chưa từng gọi nó bằng hai chữ tình yêu
Miệng lấp lửng :" Là tri âm, tri kỉ!"
Em biết không? Anh thật lòng rất sợ
Hai tiếng :" tình yêu " tựa sương khói, mây ngàn

Sương muôn đời mãi chỉ thuộc về đêm
Về giá lạnh, sự cô đơn buồn tủi
Mây trùng khơi đâu là của đá núi
Chỉ ngóng trông, chẳng với được bao giờ?




Bao năm rồi em chắc cũng khác xưa
Tóc còn buộc hay vẫn hồn nhiên thả
Đi tưởng nhớ về một mùa Thu cũ
Một mùa Thu hoa Sữa rụng trắng thềm?

Một ngày buồn anh mở nó ra xem
Tờ giấy đục không mưa nhòe nhoẹt tối
Em vui không
Hạnh phúc không
trên đường trần rất vội
Còn nhớ gì anh, gã trai trẻ dạo nào?

Anh bây giờ tóc điểm bạc, nhiều râu
Nơi cùng cốc tự đem mình giam hãm
Chưa từng quên một mùa Thu ảm đạm
Nhưng bên ai, được sống với chính mình..

Ngày nào đó nếu em chẳng thể quên
Tìm anh nhé, vẫn là email cũ
Nhưng đừng quá lâu, anh thật lòng rất sợ
Sợ mai đây
hai mắt đã mỏi mờ

Sẽ chỉ còn sót lại mấy câu thơ
Làm sao để chúng mình đây sống tiếp
Làm sao để ấm trà kia không kiệt
Để nhìn em, thấy rõ một nụ cười?

Nhiều ngày buồn anh hóa đá mất thôi
Em có đến thắp dùm anh một nén
Kẻo mùa Thu đi rồi anh bịn rịn
Thương cánh hoa chưa kịp thắm đã tàn..

TrầnThànhVinh

LẠC MẤT NHAU RỒI...
Ta lạc nhau rồi, giữa phố đông
Chiều nay cơn gió sắt se lòng
Trời không mưa sao mi nhoè ướt
Bởi nhớ thương nhiều, anh biết không?

Một chút buồn vừa ghé qua đây
Ta chưa kịp trao hết đắm say
Một chút yêu thôi mà nhức nhối
Mà nhói đau cả trái tim gầy



Ta lạc nhau rồi, anh ở đâu?
Có còn thương đôi mắt ai nâu
Có còn đốt chiều trong khói thuốc
Hay là...người đã vội quên mau?

Chiều nay, gác vắng một mình ta
Chợt nhớ chiều xưa, lệ nhạt nhoà
Vẫn biết chẳng có gì mãi mãi
Thiết tha nào rồi cũng phôi pha...

Một phút buông tay, lạc nhau rồi
Ngàn lời hẹn ước, cũng thế thôi
Nếu có kiếp sau...thì người nhé
Đừng để lạc nhau giữa cuộc đời...


Thứ Tư, 8 tháng 8, 2018

Đừng hỏi ...
Đừng hỏi một người rằng đã hết yêu chưa
Câu hỏi ấy vừa buồn, vừa bất lực...
Yêu một người mà không còn hạnh phúc,
Thì bỏ đi thôi...miễn cưỡng họ, họ cười!

Đừng hỏi vì sao họ không thể giữ lời,
Bao thứ trên đời đổi thay không báo trước.
Khi một người đã đành lòng cất bước,
Thì chẳng bao giờ giữ được họ đâu...




Đừng hỏi họ rằng sau tất cả đậm sâu,
Sao có thể lắc đầu quên nhanh vậy.
Duyên phận hai người mỏng manh thế đấy,
Say đắm ngọt ngào đến mấy cũng nhạt phai.

Đừng hỏi một người rằng nếu một mai...
Hạnh phúc có tìm về cùng cả hai lần nữa?
Khi chẳng còn gì ngoài tổn thương ở giữa
Thì cạn nước mắt rồi cũng khép cửa lại đi...

Du Phong

Chủ Nhật, 5 tháng 8, 2018

Ai cũng từng thương một ai đó trong đời
Ai cũng từng thương một ai đó trong đời,
Có thể cùng đến nơi, có thể rời xa mãi.
Dẫu thế nào, đến cuối cùng dừng lại,
Cũng nên vui, bởi đã hết lòng mình…




Có vô vàn những ký ức đẹp xinh,
Kèm theo đó, những điều không vui lắm…
Nhưng cuộc đời phải đan xen ngọt – đắng
Mới nhận ra thật đáng sống mỗi ngày.

“Cuối cùng thì ai cũng có người yêu.
Em thấy đó, mình không chờ đợi mãi…
Sau những nhớ thương vui buồn từng trải,
Hai chúng ta cùng bước lại từ đầu.

Du Phong

TÌNH KHÚC CHO NGƯỜI CŨ
Em chẳng muốn nói nhiều chỉ dám lặng im
Để kỷ niệm vẫn đẹp như lần đầu tiên anh đến
Không còn thương thì vẫn là bè bạn
Là người cũ của nhau cũng quý báu lắm mà

Đừng nhắc về những nỗi buồn đã qua
Nếu có thể xin chỉ nhớ về hạnh phúc
Chẳng phải thánh thần nên chúng ta cần ký ức
Để trở trời giằng xé tâm can thương ngày cũ xưa rồi

Yêu rất nhiều mà tại phận số đoạ đày thôi
Như cánh hoa mỏi mòn sau tháng năm rực rỡ
Hai đứa chúng mình còn xanh nên nhiều lo sợ
Nhiều giận dỗi, đa nghi, trách hận, nặng nề




Bình thản chia tay nhau như đi qua cơn mê
Em lại thênh thang trên con đường của em
Còn anh mê mải với giang san từng có
Hôm nào đó thật buồn... hãy lục tìm trong ngực nhỏ
Xem còn sót về nhau nhiều ít... hay cạn kiệt như là
Chưa bao giờ say đắm, thiết tha
Chưa bao giờ khăng khăng tình yêu này mãi mãi

Chỉ một phút thôi sểnh tay đã thành ra vậy
Đau không tình ơi?

Chẳng dám luyên thuyên sợ tàn nhẫn mất rồi
Biết trách ai khi mình cũng là người có lỗi
Chỉ tiếc ngày đó giận nhau... giá đừng quá vội
Giá nhẫn nại chút thôi chắc đổ bể nhẹ nhàng

Dẫu nói gì đi nữa lòng cũng đã tan hoang
Thôi chỉ xin lặng im giữ lại những ngày đẹp đẽ
Thương nhớ này rồi sẽ như gió nhẹ
Đi qua trong đời để giông bão trong tim!

Có không giữ chặt thì mất đi đừng tìm...
Tin em đi... chúng mình đều không đúng!

Nồng Nàn Phố

Rất lâu rồi em không viết cho anh
Rất lâu rồi em không viết cho anh
Khi chúng ta vẫn dưới cùng bầu trời xanh
Nhưng bước đi dưới những hàng cây khác
Đôi khi em vẫn nhẩm bài anh hát
Như một thói quen vô thức của tim mình!

Anh đang nghĩ đến điều gì mỗi lúc bình minh
Và ai đang là người anh nhắn tin mỗi lúc
Anh nhớ đến ai những lần thao thức
Và...Anh mơ về ai ngay cả lúc ngủ rồi?

Có những duyên lầm chỉ là giấc mơ thôi
Em chỉ mãi mang vết chân người đi lạc
Người sẽ ở lại cùng mái nhà anh là người rất khác
Anh cũng không sơn cửa xanh vì họ không thích màu trời




Em vẫn mỉm cười đi qua phố mưa rơi
Ngắm chỗ mình ngồi nơi quán quen lúc vắng
Nghe giai điệu êm chỉ ước thầm, câm lặng
Tự hỏi nơi xa anh có thể nghe cùng?

Rất lâu rồi em không viết cho anh
Cuộc sống cuốn em vào guồng quay tất bật
Có nhiều lúc thấy mình bất lực
Chỉ muốn rằng anh có thể ở rất gần...

Như lúc này em đã rất phân vân
Muốn nói với anh thêm những điều gì khác
Nhưng chỉ sợ giấc mơ chung đã nhạt
Nên đành giữ riêng để mơ giấc riêng mình!
(P2T) 

Có những ngày
Có những ngày muốn đi đâu đó thật xa
Về một vùng quê hay một thành phố lạ!
Ai ghét, ai thương khi ấy sẽ không là gì cả
Chỉ có lòng mình thật sự bình yên

Có những ngày muốn sống những giây phút hồn nhiên
Diện chiếc váy hoa, tô ít son môi rồi dạo quanh phố xá
Bỏ những ưu phiền lạc giữa dòng người hối hả
Vào góc quán quen và gọi ly cà phê đá ít đường



Có những ngày thấy thương quá là thương
Chiếc xe mình đi, đôi giày, cái áo mình đang mặc...
Vì bao ngày qua bận thương người khác
Mà vô tâm với những thứ quanh mình

Có những ngày tự dưng muốn ra ngoại ô để ngắm bình minh
Rồi ngủ quên trên cánh đồng có thật nhiều hoa dại
Bỏ những chuyện buồn của hôm qua ở lại
Đón ngày mới lên bằng một sớm mai hồng...

Lê Trà My


Thu buồn
Nhặt một bông hoa sữa
Chạm tay vào nỗi buồn
Người đã không về nữa
Ai làm ướt hoàng hôn?

Hương thoang thoảng ngoài ngõ
Nhắc mùa Thu đã tàn
Mai trên lối về nhỏ
Có người bước sang ngang




Người đi - người ở lại
Hai kẻ ngược lối về
Đường thì xa, xa ngái
Chẳng ra khỏi u mê

Có gã say thầm ước
Mình điên đi nửa hồn
"Bởi người điên chẳng khóc
Người điên chẳng biết buồn"

Tiểu Tử HK