Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2018

Cuộc đời có thấy buồn vui
Đời có gì đáng buồn đâu em ơi
Nhắm mắt vào đêm. Mở mắt ra khi trời sáng
Vui thì cười. Mỏi mệt thì nằm xuống.
Rồi sẽ hết ngày thôi.

Và rồi sẽ qua tuần, hết tháng.
Sẽ hết một năm – chớp mắt hôm qua
Mười năm hay một đời người cũng thế
Vì đâu nắng dãi dầu quanh năm suốt tháng
Hay mưa mòn mỏi ròng rã vai gầy



Đời có gì đáng buồn đâu em ơi
(Nhưng cũng không cần phải nói rằng có gì vui đâu cơ chứ)
Hãy cứ lặng im mà sống qua ngày
Và khi buồn biết để mặc đôi chân mình chạy về phía biển
(Như cậu trai ngờ nghệch nào đó đã nói với ta- rất lâu rồi).

Đời chẳng đáng buồn và biết chẳng vui đâu
(Nhưng hãy tin rằng ta vẫn sống – và sẽ ổn thôi mà)

 Minh Hiền

RU NẮNG CHIỀU ĐI QUA...
Hãy khóc đi em đừng dối trái tim mình
Đau đớn lắm, phải không?Chiều vừa đi qua ngõ
Nắng cuối cùng tìm điều gì trong cỏ
Hay cũng buồn giấu nuối tiếc xa xôi?

Hãy khóc đi em để tìm được chút bình yên dẫu nhỏ nhoi
Là tất cả,anh và yêu thương ấy
Giếng có sâu đợi nước trong sẽ nhìn thấy đáy
Thành kỷ niệm rồi cách xa nhiều vẫn có một niềm tin

Hãy khóc đi em làm sao được lãng quên
Biết chẳng thể nên dối lòng đành vậy
Cơn bão qua đi cứ dày vò nhau mãi
Nước mắt rơi thành bài hát cho anh




Hãy khóc đi em đừng ném mình cho bóng đêm
Trốn trong đó và thấy mình bé nhỏ
Em đã dám yêu bằng từng hơi thở
Hơi thở cho anh và hơi thở cho em

Hãy khóc đi em nỗi nhớ có thành tên
Buồn không đủ bởi yêu thương nhiều quá
Phố vẫn thế- ngác ngơ và xa lạ
Dẫu thêm một người cũng chống chếnh một bên

Hãy khóc đi em không vì tiếc những gì đã trao anh
Chỉ đơn giản vì em muốn khóc
Anh đi qua em lặng im và chân thật
Chiều cũng buồn khi nắng đã dần xa

 sưu tầm

Bài thơ tặng chiếc lá
Em không biết phải bấu víu vào đâu
Và không biết phải gửi thương yêu của mình cho ai nữa
Dũng cảm một lần em gõ cửa
Sao cánh cửa lòng anh chẳng mở cho em?

Em quay lưng với đôi mắt ướt mềm
Nhưng khô ngay bởi vì em kiêu hãnh
Sống với đời bằng khuôn mặt lạnh
Sống với đời bằng cảm giác héo khô.

Bây giờ đối với anh em cũng chẳng chờ
Chỉ cảm thấy lòng mình bức bối
Đi trên đường có lúc nào bước vội
Anh nhớ tới một người đang lặng lẽ lang thang.




Có bao giờ anh cảm thấy hoang mang
Cái mà người ta gọi là hạnh phúc
Em không biết nhưng một lần em đã khóc
Chỉ duy nhất một lần em đã khóc vì anh.

Bởi bầu trời xanh đến là xanh
Bởi những điều em không hiểu nổi
Tim ta ơi sao tự mình lừa dối
Lừa dối mình và lừa dối cả anh?

Ta có lỗi gì không hả chiếc lá xanh?
Có lỗi gì khi trót gửi tặng trời những vần thơ đầy nắng
Chỉ muốn lá gom những tia nắng vàng để khi trời lạnh
Lá trải những nắng vàng sưởi ấm lòng ta

(Sưu tầm)

Em có khóc đâu anh ?...
Em có khóc đâu anh ?...
Đó là nụ cười tan ra đấy chứ ,
Một nụ cười quắt quay nỗi nhớ ,
Một nụ cười dai dẳng niềm đau


Đừng trách em khi mình chẳng đến được với nhau ...
Tình yêu có thật nhưng mong manh quá
Giữa cuộc đời ngổn ngang giông tố ,
Trái tim em không đủ sức đối đầu ...


Rồi thời gian sẽ qua đi rất nhanh ,
Anh sẽ có những mối tình nồng nàn khác
Chỉ có em khi thu về man mác
Phút cô đơn em lặng lẽ mỉm cười ...!!!

sưu tầm

Gửi mùa đông
Em thả vào chiều từng sợi nhớ mùa đông
Cái lạnh tháng mười hai em se lòng đến lạ
Những sợi nhớ đi qua vòm cây kẽ lá
Hờ hững rớt xuống đời
Anh bắt được không?



Anh bắt được không giữa trời đất mênh mông
Khi cuộc đời còn nhiều lo toan, trăn trở
Mà tình yêu em chỉ là viên kẹo nhỏ
Một chút ngọt ngào như muối bỏ sông

Trả lời đi anh kẻo qua hết mùa đông
Đừng để trong em tháng mười hai ngơ ngác
Rồi xuân sang em thành con chim lạc
Bay mãi giữa trời bay mãi biết về đâu

[Minh Linh]

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2018

Cho con trở về...
Con muốn quay về những năm tháng trước đây.
Bát canh rau đay, con cua đồng mẹ nấu!
Món cá kho mẹ thức khuya vùi trấu
Bếp lửa tuy nghèo nhưng thắm đượm tình quê

Con muốn tìm về, về những ngày xa xưa
Mái lá vách che ,gió lạnh lùa đông đến
Mẹ làm ổ rơm rồi quây quần kể chuyện
Quả thị thơm,và cô Tấm rất hiền

Con muốn tìm lại những ngày tháng hồn nhiên
Thủa thiếu thời chưa biết lo cơm áo
Cùng bạn bè chơi kéo co ,đánh đáo
Bữa cơm chiều nghe văng vẳng lời cha



Chốn đô thành nơi tráng lệ, phù hoa
Mà trong con chẳng niềm vui nào cả
Chèo lái giữa đời bấy lâu con mệt lả
Ai bán không "một vé đi tuổi thơ "

Chẳng cần nhiều một ngày chẳng phải mơ
Thỏa sức cười với cánh diều no gió
Lũ bạn xưa vẫn cười giòn như thế
Cùng lê la nhìn mái lá tuổi thơ

Khói lam chiều trong mỗi sớm tinh mơ
Nghe nồng nàn vị quê nhà ngọt mát
Cho con về cùng cơm chiều đạm bạc
Bát rau đay mẹ nấu với cua đồng

sưu tầm